Connect with us
dang tin quang cao rao vat

Văn hóa

Tôn Ngộ Không thần thông quảng đại, vì sao vẫn phải làm ‘Bật Mã Ôn’ coi ngựa trên Thiên Đình?

Published

on

Nhiều người khi đọc Tây Du Ký đã thắc mắc rằng: Tôn Ngộ Không thần thông quảng đại, vì sao vẫn phải làm ‘Bật Mã Ôn’ coi ngựa trên Thiên Đình? Kỳ thực từng chi tiết trong Tây Du Ký đều có ẩn ý sâu xa.

Không bị bó hẹp nơi trần thế, Tây Du Ký của Ngô Thừa Ân đã vượt ra ngoài giới hạn ấy để bàn luận về các nguyên lý bên ngoài cõi thế gian.

Tây Du Ký đã đưa người đọc đi du ngoạn giữa các cõi Thần, Phật, tiên, ma; trong nháy mắt lạc vào Thiên quốc, trong nháy mắt đến cõi yêu ma, và trong nháy mắt lại trở về với con đường thỉnh kinh của bốn thầy trò. Bởi vậy nên có học giả cho rằng, Tây Du Ký là truyện “xuất thế gian”, mang đậm dấu ấn của Phật gia, Đạo gia, thế giới thần tiên, và câu chuyện tu luyện đầy ẩn ý.

“Văn dĩ tải Đạo”, người xưa viết văn là để gửi vào đó những đạo lý cao thâm. Tây Du Ký kể về quá trình tu luyện của một người trên con đường viên mãn đắc Đạo, do đó cũng mang tầng tầng ý nghĩa, lớp lớp nội hàm. Thậm chí một cái tên, một địa danh, hay một tình tiết nhỏ trong truyện đều là ngụ ý của tác giả. Bởi vì Tây Du Ký quá rộng lớn uyên thâm, khó có thể bao quát tất cả trên một vài trang giấy. Vậy nên trong giới hạn bài viết này, người viết chỉ mạn phép đàm luận về một tình tiết nhỏ trong số đó.

Có độc giả khi đọc Tây Du Ký thắc mắc rằng: Vì sao chức quan đầu tiên của Tôn Ngộ Không lại là “Bật Mã Ôn”? Điều này có ẩn ý gì?

Quả thật đây cũng là một tình tiết đáng bàn luận. Bật Mã Ôn là chức quan đầu tiên của Tôn Ngộ Không sau quá trình tu luyện nơi Bồ Đề Tổ Sư. Hơn nữa, đây cũng là mở đầu cho mọi rắc rối của Ngộ Không sau này: Nếu không bất mãn vì chức danh thấp kém ấy, có lẽ Hầu vương đã không tức giận trở về trần gian rồi xưng làm “Tề Thiên Đại Thánh”; nếu không vì mối ấm ức ấy, thì có lẽ sẽ không có chuyện đại náo thiên cung để rồi bị đày ải suốt 500 năm dưới núi Ngũ Hành. Và nếu cũng không vì từng làm Bật Mã Ôn, thì có lẽ sẽ không có chuyện phò giá Đường Tăng đi thỉnh kinh, cũng không có chuyện Ngộ Không liên tục bị các yêu ma trên đường nhắc lại “mối nhục xưa”…

Một tình tiết quan trọng đến như thế, há lại là chuyện ngẫu nhiên chăng?

Vậy, để hiểu cái danh phận Bật Mã Ôn này có vai trò như thế nào đối với Ngộ Không, chúng ta hãy cùng nhìn lại…

Tôn Ngộ Không là thể hiện của chữ “Tâm”

Mở đầu Tây Du Ký kể về một tảng đá tiên trên đỉnh Hoa Quả Sơn. Tảng đá hấp thụ linh khí của đất trời, tinh hoa của nhật nguyệt, cuối cùng nứt đôi và sinh ra một con khỉ đá. Con khỉ đá vừa sinh ra đã học bò, học chạy, vái lạy bốn phương trời làm kinh động cả Thượng Đế.

Có thể thấy, Tôn Ngộ Không có xuất thân cao quý, là Thiên Địa hóa dục mà thành. Nhưng vì sao lại là “khỉ” mà không phải là loài vật nào khác? Có câu rằng:“Tâm viên ý mã”(tâm vượn ý ngựa). Người xưa cho rằng loài khỉ, hay vượn, là tượng trưng cho tâm con người. Loài khỉ vốn hiếu động hoạt bát, liên tục nhảy nhót trèo leo không ngừng, cũng giống như cái tâm con người luôn dao động không yên. Hơn nữa, tiêu đề của hồi thứ nhất này là:“Gốc thiêng ấp ủ nguồn rộng chảy, Tâm tính tu trì đạo lớn sinh”— điều đó tiết lộ cho chúng ta rằng, ở đây tác giả đang nhấn mạnh về chữ “Tâm”.

Như vậy, Ngộ Không là tượng trưng cho cái tâm của một người tu luyện – cái Tâm do Thiên Địa dưỡng thành, mặt khác cũng là cái tâm luôn xao động, luôn nhảy nhót lăng xăng.

Trong Tây Du Ký, không ít lần tác giả thể hiện ý tứ đó. Ví dụ như khi Ngộ Không đi tầm sư học đạo, phải lênh đênh trên biển ròng rã chục năm trời, từ Đông Thắng Thần Châu qua Nam Thiêm Bộ Châu, cuối cùng đến Tây Ngưu Hạ Châu mới tìm được Tổ Sư Bồ Đề.

Trong truyện viết là, Tổ sư ngụ ở núi Linh Đài Phương Thốn, động Tà Nguyệt Tam Tinh. “Linh đài” là cách gọi của đạo Lão về chữ Tâm; còn “Tà Nguyệt Tam Tinh” (trăng khuyết và ba vì sao) lại là ba nét chấm và một nét móc nằm ngang của chữ “Tâm” (心). Tu Phật là tu ở tâm, do đó trong đạo Lão có bài thơ cổ rằng:

“Ba điểm tượng hình sao,
Móc câu như trăng khuyết.
Thú cầm theo đây đắc,
Phật do đó mà ra”.

Ngộ Không phải đi khắp bốn biển năm châu, trải qua bao mưa gió, cuối cùng tự tâm mình mới ngộ được chân Pháp chân Đạo.

Vậy, nếu Ngộ Không hướng vào Tâm mà tu, thì sao lại cần đến sư phụ Bồ Đề Tổ Sư? Kỳ thực, “Bồ đề” là dịch âm từ tiếng Phạn, viết là Bodhi, nghĩa là “tỉnh thức”, “giác ngộ”. Ngộ Không tìm được sư tổ Bồ Đề, cũng chính là giác ngộ từ tâm mình, hướng vào chính mình mà tu Tâm.

Từ đây chúng ta có thể thấy rằng, Ngộ Không là thể hiện của “Tâm”, vậy thì“tâm viên ý mã”nói lên quan hệ giữa Tâm và Ý, cũng chính là Ngộ Không (khỉ) và Thiên mã (ngựa). Đến đây ta đã có thể phần nào nhìn thấy mối liên hệ giữa Ngộ Không và chức Bật Mã Ôn sau này.

Nhưng, đó vẫn chưa phải là tất cả!

Tôn Ngộ Không làm “Bật Mã Ôn”. (Ảnh: vi.wikipedia.org)

Bản tính của Ngộ Không là kiêu ngạo

Con khỉ đá Ngộ Không sinh ra đã mang bản tính tiên thiên thuần khiết như trẻ thơ:

“…sống ở trong núi, nhảy nhót nô đùa, tìm ăn cỏ cây, uống nước suối trong, hái hoa rừng, tìm quả núi, làm bạn với lang trùng, kết đàn với hổ báo, thân mật với hươu nai, chan hòa với khỉ vượn, đêm ngủ vách núi non, ngày chơi trong hang động”.

Dẫu căn cơ tốt phi phàm là thế, nhưng dẫu sao vẫn chỉ là con khỉ đá, chưa được xếp vào hàng Phật, tiên, thần, thánh. Vậy nên bản tính của Ngộ Không vẫn có những thiếu sót nhất định. Trong truyện viết rằng, Ngộ Không xuất thân từ nước Ngạo Lai (傲来) ở Đông Thắng Thần Châu. Thực ra đây là lối chơi chữ: chữ “Ngạo” (傲) nghĩa là ngông cuồng, kiêu căng, ngạo mạn. Điều này nói nên rằng, Ngộ Không vốn sinh ra đã kiêu ngạo.

Vì kiêu ngạo, nên khi vừa vào Thủy Liêm Động được bầy khỉ bái làm vua, Ngộ Không liền tự xưng là “Mỹ Hầu Vương”. Vì kiêu ngạo, nên khi rời khỏi Thiên Đình bèn trở về dựng cờ phong cho mình là “Tề Thiên Đại Thánh” (thánh lớn ngang bằng Trời). Cũng vì kiêu ngạo, nên khi không được mời tới dự hội bàn đào đã ăn trộm đào tiên, uống ngự tửu, lấy cắp tiên đan, dẫn đến cuộc đại náo trên Thiên Cung. Và cũng vì kiêu ngạo, Ngộ Không ra vẻ thách thức trước mặt Phật Như Lai, rồi lại ngông cuồng đòi Ngọc Hoàng Đại Đế nhường ngôi cho mình.

Nhưng như trên đã nói, Ngộ Không là tượng trưng cho tâm của người tu luyện. Một người tu có thể mang theo tâm ngạo mạn mà thành Phật được không? Trong truyện viết rằng, Đường Tăng là đệ tử thứ hai của Phật Thích Ca Mâu Ni, nhưng chỉ vì khinh mạn Phật Pháp mà bị đọa xuống hạ giới. Sự ngạo mạn này chính là bất kính với Thần Phật, là cửa tử trên con đường tu hành.

Vậy thì, người tu luyện nhất định phải trừ bỏ tâm ngạo mạn mới có thể chứng đắc được Phật quả.

Vì sao chức quan đầu tiên của Tôn Ngộ Không là “Bật Mã Ôn”?

Từ phân tích trên chúng ta có thể rút ra ba điều sau:

– Một là, Tôn Ngộ Không là cái tâm của người tu luyện, cái tâm luôn biến động không lúc nào tĩnh lại được.

– Hai là, cái tâm ấy không chỉ xao động bất ngừng, mà còn ngạo mạn, kiêu căng, phách lối.

– Ba là, một người tu luyện muốn đắc chính quả thì phải đạt được vô vi thanh tịnh, phải ức chế cái tâm luôn bay nhảy và kiêu ngạo của mình.

Đến đây, có thể bạn đã hiểu dụng ý của tác giả khi để Tôn Ngộ Không làm Bật Mã Ôn trên Thiên Đình.

Trước hết, hãy nói về cái tâm xao động ấy. Có câu nói rằng:“Tâm viên bất định, ý mã nan truy”,nghĩa rằng tâm vượn không định, ý ngựa khó theo. Tâm – Ý luôn gắn liền với nhau. Nếu muốn định tâm thì phải quản chắc những ý nghĩ luôn tự do bay nhảy ấy. Do đó, Tôn Ngộ Không được phong làm Bật Mã Ôn (người quản ngựa) cũng chính là tâm người cần quản chắc ý nghĩ của mình.

Hiểu như vậy, ta sẽ thấy đoạn văn tả cách Ngộ Không chăm sóc thiên mã không còn “lạ đời” nữa:

“Bật mã ngày đêm không ngủ, trông nom ngựa trại. Ban ngày còn chơi đùa được, ban đêm chăm chỉ giữ gìn. Ngựa ngủ, đánh thức cho ăn cỏ; ngựa lồng, nhốt lại trong chuồng. Bầy ngựa thấy Bật mã ôn là cúp tai dúm vó, nhưng ngược lại, chúng được nuôi dưỡng béo tốt”.

Vì sao Bật Mã trông nom ngựa đến“ngày đêm không ngủ”? Và vì sao ngựa đang“ngủ” lại “đánh thức” để cho ăn cỏ, còn khi ngựa lồng lại nhốt trong chuồng? Đó là bởi ý thức hay chạy rong, ngay cả khi ngủ vẫn tung hoành loạn xạ. Có người đã xuất thần thông rồi, nhưng vì không kiềm chế được bản thân mà sau khi ngủ dậy đã khiến đất trời đảo lộn – cũng chính là vì đã không quản chắc cái ý này.

Thứ hai, hãy nói về cái tâm ngạo mạn. Bởi Ngộ Không luôn coi mình là nhất, không chịu khuất phục trước ai, nên mới phải đảm nhận cái công việc chăn ngựa “vô danh tiểu tốt” ấy. Âu cũng là an bài của Thần Phật. Bởi một người tu luyện nếu không từ bỏ cái tâm danh lợi, phách lối kiêu căng, thì không thể tu thành.

Trong các phần về sau, có thể thấy Tôn Ngộ Không luôn phải đối mặt với cái tâm sĩ diện, tâm ngạo mạn của mình. Các yêu tinh lớn nhỏ trên đường thỉnh kinh, và ngay cả Trư Bát Giới, cũng đều lấy xuất thân “Bật Mã Ôn” này để khích bác, khiến Ngộ Không nổi nóng đến thế nào.

Qua đó cũng thấy rằng, một người tu luyện hễ còn nhân tâm nào, thì đều gặp phải ma nạn đối ứng với cái tâm ấy, để từ đó trừ bỏ nhân tâm, cho đến cuối cùng hoàn toàn vô vi thanh tịnh.

Quả thật chỉ một tình tiết nhỏ về chức danh Bật Mã Ôn, mà đã bao hàm rất nhiều ẩn ý thâm sâu trong đó. Vậy thì cả trường thiên Tây Du Ký 100 chương hồi, còn biết bao thiên cơ vẫn chưa được thế nhân thấu tỏ đây?

Ngô Thừa Ân tác giả của một trong “tứ đại danh tác” Tây Du Ký. (Ảnh: en.wikipedia.org)

Chúng ta biết rằng, Ngô Thừa Ân cũng là một học sĩ am hiểu cả Phật và Đạo. Cả đời ông long đong lận đận, thân cô thế cô, sống trong cảnh nghèo túng nhưng vẫn gắng sức hoàn thiện tuyệt tác Tây Du Ký cho hậu thế. Đó là bởi ông viết không vì mục đích mua vui cho người đời, mà là để hoàn thành sứ mệnh, gửi gắm vào đó những huyền cơ rộng lớn.

Bởi vậy mà bất cứ ai đọc Tây Du Ký cũng đều có thể lĩnh hội cho mình. Trẻ nhỏ thì thích thú trước các phép màu thần thông biến hóa, người già thì tìm thấy triết lý nhân sinh, còn những bậc tu hành lại ngộ ra nhiều nguyên lý mang đầy ý vị sâu xa…

Vũ Dương – Hồng Liên

Xem thêm:

Xem thêm:

Continue Reading
Advertisement dang tin quang cao rao vat
Click to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Văn hóa

5 bài học quan trọng của cuộc đời

Published

on

Bài số 1: Bài học về sự quan tâm

Trong tháng thứ 2 của khoá học y tá, vị giáo sư của chúng tôi đã cho chúng tôi một câu hỏi hết sức bất ngờ trong bài thi vấn đáp. Tôi đã lướt qua hầu hết các câu hỏi trong bài thi, và ngạc nhiên dừng lại ở câu hỏi cuối cùng: “Hãy cho biết tên người phụ nữ quét dọn trường học của chúng ta?”. Một câu hỏi không có trong chuyên môn, chắc đây chỉ là một câu hỏi đùa thôi. Tôi đã nghĩ vậy!

Thật ra, tôi đã nhìn thấy người phụ nữ đó vài lần. Cô ấy cao, tóc sẫm màu và khoảng chừng 50 tuổi nhưng làm sao mà tôi có thể biết được tên cô ta cơ chứ? Tôi đã kết thúc bài làm của mình với câu cuối cùng bị bỏ trống.

Cuối giờ kiểm tra, một sinh viên đã hỏi vị giáo sư rằng: “Liệu ông có tính điểm cho câu hỏi cuối cùng kia không?”, ông ta trả lời: “Chắc chắn rồi”, rồi ông nói tiếp: “Trong công việc, các em sẽ gặp rất nhiều người, tất cả họ đều quan trọng, họ xứng đáng được nhận sự quan tâm của các em, dù chỉ là một nụ cười hay một câu chào”.
Tôi đã không bao giờ quên bài học đó trên mỗi bước đường đời của mình sau này, và tôi cũng không bao giờ quên tên của người phụ nữ đó, cô Dorothy.

Hình ảnh nội tuyến 2

Bài số 2: Bài học về sự giúp đỡ

Trong một đêm mưa bão bất thường trên đường phố Alabama vắng vẻ, lúc đó đã 11h30 khuya, có một bà lão da đen vẫn cứ mặc cho những ngọn roi mưa quất liên hồi vào mặt, cố hết sức vẫy vẫy cánh tay để xin đi nhờ xe.

Một chiếc xe chạy vút qua, rồi thêm một chiếc xe nữa, không ai để ý đến cánh tay dường như đã tê cứng vì lạnh cóng. Mặc dù vậy, bà lão vẫn hy vọng và vẫy chiếc xe kế tiếp. Một chàng trai da trắng đã cho bà lên xe. (Mặc cho cuộc xung đột sắc tộc 1960). Bà lão trông có vẻ rất vội vã, nhưng cũng không quên cám ơn và ghi lại địa chỉ của chàng trai.

Bảy ngày trôi qua, cánh cửa nhà chàng trai tốt bụng vang lên tiếng gõ cửa. Chàng trai ngạc nhiên hết sức khi thấy một cái tivi khổng lồ ngay trước cửa nhà mình. Một lá thư được đính kèm, trong đó viết: “Cảm ơn cháu vì đã cho bà đi nhờ xe vào cái đêm mưa hôm ấy. Cơn mưa không những đã làm ướt sũng quần áo mà nó còn làm lạnh buốt trái tim và tinh thần của bà nữa. Rồi thì lúc đó cháu đã xuất hiện như một thiên thần. Nhờ có cháu, bà đã được gặp người chồng tội nghiệp của mình trước khi ông ấy trút hơi thở cuối cùng. Một lần nữa bà muốn cảm ơn cháu đã không nề hà khi giúp đỡ bà.”
Cuối thư là dòng chữ: “Chân thành – Bà Nat King Cole”.

Hình ảnh nội tuyến 3

Bài số 3: Bài học về lòng biết ơn

Vào cái thời khi mà món kem nước hoa quả còn rất rẻ tiền, có một câu chuyện về cậu bé 10 tuổi thế này: Ngày nọ, Jim – tên của cậu bé – sau một hồi đi qua đi lại, ngó nghiêng vào cửa hàng giải khát đông nhất nhì thành phố, nơi có món kem nước hoa quả mà cậu rất thích, mạnh dạng tiến lại gần cái cửa, đẩy nhẹ và bước vào. Chọn một bàn trống, cậu nhẹ nhàng ngồi xuống ghế và đợi người phục vụ đến.

Chỉ vài phút sau, một người nữ phục vụ tiến lại gần Jim và đặt trước mặt cậu một ly nước lọc. Ngước nhìn cô phục vụ, cậu bé hỏi: “Cho cháu hỏi bao nhiêu tiền một đĩa kem nước hoa quả ạ?”. “50 xu“, cô phục vụ trả lời. Nghe vậy, Jim liền móc trong túi quần ra một số đồng xu lẻ, nhẩm tính một hồi, cậu hỏi tiếp: “Thế bao nhiêu tiền một đĩa kem bình thường ạ?”. “35 xu”, người phục vụ trả lời cậu bé cộc lốc vì lúc đó khách vào cửa hàng rất đông và đang đợi cô. Cuối cùng, người nữ phục vụ cũng mang đến cho Jim món kem mà cậu yêu cầu, và sang phục vụ những bàn khác. Cậu bé ăn xong kem, để lại tiền trên bàn và ra về.

Khi người phục vụ quay trở lại để dọn bàn, cô ấy đã bật khóc khi nhìn thấy 2 đồng kẽm (1 đồng bằng 5 xu) và 5 đồng xu lẻ được đặt ngay ngắn trên bàn, bên cạnh 35 xu trả cho đĩa kem mà Jim đã gọi – Jim đã không thể có món kem nước hoa quả mà cậu ấy thích bởi vì cậu ấy chỉ có đủ tiền để trả cho một đĩa kem bình thường và một ít tiền boa cho cô.

Hình ảnh nội tuyến 1

Bài số 4: Bài học về sự tự giác và trách nhiệm

Xưa thật là xưa, có một ông Vua nọ, một hôm ông ta sai quân lính đặt một tảng đá lớn nằm chắn ngang đường đi. Xong, ông nấp vào một bụi cây gần đấy và theo dõi.

Lần lượt ông ta thấy, những thương nhân giàu có đi qua, rồi đến những cận thần của ông đi qua, nhưng không ai có ý định xê dịch tảng đá sang bên nhường chỗ cho lối đi cả, họ chỉ lẩm nhẩm đổ lỗi cho nhà Vua vì đã không cho người giữ sạch sẽ con đường.

Một lúc sau, nhà Vua nhìn thấy một người nông dân đi tới với một xe rau cồng kềnh nặng trĩu. Nhìn thấy tảng đá, người nông dân liền ngừng xe và nhảy xuống đất, cố hết sức mình ông ta đã đẩy được tảng đá sang bên kia vệ đường. Vừa làm ông ta vừa lẩm bẩm: “Thật không may nếu có ai đó không thấy mày và vấp phải, chắc là sẽ đau lắm đây”. Xong đâu đấy, người nông dân quay trở lại xe để tiếp tục đi tiếp, thì bỗng nhìn thấy một bao tiền to đùng đặt ngay chỗ mà ông đã di chuyển tảng đá. Đó là một một món quà của Đức Vua cho người nào dịch chuyển được tảng đá.

Câu chuyện của người nông dân này đã giúp chúng ta nhận ra một điều quý giá mà rất nhiều người trong chúng ta không bao giờ nhận thấy: Vật cản đôi khi cũng có thể là một cơ hội tốt.

Hình ảnh nội tuyến 4

Bài số 5: Bài học về sự hy sinh

Đã lâu lắm rồi, nhiều năm đã trôi qua, khi tôi còn là tình nguyện viên tại một bệnh viện, tôi có biết một cô gái nhỏ tên Liz – cô ấy đang mắc phải một căn bệnh rất hiểm nghèo.

Cơ hội sống sót duy nhất của cô là được thay máu từ người anh trai 5 tuổi của mình, người đã vượt qua được cơn bạo bệnh tương tự một cách lạ thường nhờ những kháng thể đặc biệt trong cơ thể. Bác sĩ đã trao đổi và giải thích điều này với cậu bé trước khi yêu cầu cậu đồng ý cho cô em gái những giọt máu của mình. Lúc ấy, tôi đã nhìn thấy sự lưỡng lự thoáng qua trên khuôn mặt bé nhỏ kia. Cuối cùng, với một hơi thở thật sâu và dứt khoát cậu bé đã trả lời rằng: “Cháu đồng ý làm điều đó để cứu em cháu”.

Nằm trên chiếc giường kế bên em gái để thuận tiện hơn cho việc truyền máu, cậu bé liếc nhìn em gái và đôi mắt ngời lên niềm vui khi thấy đôi má cô bé hồng lên theo từng giọt máu được chuyền sang từ người cậu. Nhưng rồi, khuôn mặt cậu bỗng trở nên tái xanh đầy lo lắng, cậu bé ngước nhìn vị bác sĩ và hỏi với một giọng run run: “Cháu sẽ chết bây giờ phải không bác sĩ?” Thì ra, cậu bé non nớt của chúng ta đã nghĩ rằng: cậu ta sẽ cho cô em gái tất cả máu trong người mình để cứu cô ấy và rồi cậu sẽ chết thay cô.

Hình ảnh nội tuyến 5

Nguồn: Báo Thanh Niên
 

 

By (songhanhphuc.net)

Continue Reading

Văn hóa

Ai là số 1?

Published

on

Tôi không muốn phê phán thế giới hiện đại mà chúng ta đang sống. Tuy nhiên, tôi thấy phần lớn những căng thẳng mà chúng ta phải trải qua là do cách chúng ta được giáo dục ở trường học, nơi mà sự cạnh tranh luôn được đặt lên hàng đầu. Bạn luôn phải cạnh tranh với ai đó để tồn tại và bạn phải là người giỏi nhất. Điều này tạo ra vô số vấn đề rắc rối. Mọingườimảimêtìmkiếmnhữngđiềuphùphiếmkhôngtưởng, để rồi ngẫm lại chỉ chuốc lấy căng thẳng và phiền não.

Lấy việc kinh doanh làm ví dụ. Bạn có thể kiếm được hàng triệu đô, hay thậm chí một tỷ, nhưng vẫn sẽ luôn có những người giàu có hơn bạn. Đứng trước những con người này, bạn chẳng là gì cả. Bạn nhìn vào những thành quả mình đạt được rồi đem so sánh với những người thành công hơn, bạn khó chịu vì cảm thấy vẫn chưa đủ. Thế là bạn lại lao vào làm việc cật lực hơn, chẳng cần biết liệu có quá sức hay không. Bạn cố chạy theo cầu vồng vì nó quá quyến rũ nhưng dĩ nhiên bạn sẽ chẳng bao giờ với tay bắt được ảo ảnh này!

“Cuộc đời có nghĩa gì
Nếu gấp gáp lo toan,
Chẳng còn lấy thời gian
Để dừng chân thưởng ngoạn » – William Henry Davies
 
Có thể bạn sẽ e ngại nếu phải “sống chậm” lại, bạn sẽ không có điều kiện thỏa mãn nhu cầu vật chất cá nhân và trách nhiệm chu cấp cho gia đình. Lo lắng của bạn cũng dễ thông cảm. Tuy nhiên, hãy nghĩ xem cuộc sống của bạn sẽ ra sao nếu luôn kéo theo quá nhiều lo lắng và stress. Bạn sẽ giữ được phẩm chất từ ái, khoan dung, độ lượng, hay trở nên nóng nảy, cáu bẳn, đãng trí, mệt mỏi hơn cả về thân và tâm? Phải chăng bạn đang để những bận rộn, toan tính, tham vọng che lấp tâm tỉnh thức, bỏ quên nhu cầu được chăm sóc, yêu thương của chính mình và những người thân xung quanh?
Đúng là ai cũng cần kiếm sống nhưng điều đó không có nghĩa chúng ta phải trở thành nô lệ cho sự mưu sinh để tồn tại và sống một cuộc đời tẻ nhạt. Đơn giản hóa cuộc sống và bớt một chút kỳ vọng sẽ mang lại cho bạn cảm giác tự do, thời gian sẽ dường như trôi chậm lại và êm ái hơn. Chẳng cần bon chen, quá căng thẳng không cần thiết, hãy cân bằng lại cuộc sống, nhẹ nhàng bước đi trên con đường Trung đạo với niềm hỷ lạc sâu sắc.

(Đức Pháp Vương Gyalwang Drukpa)

By (songhanhphuc.net)

Continue Reading

Văn hóa

VÌ SAO BẠN KHÔNG CẢM THẤY HẠNH PHÚC NGAY CẢ KHI CÓ ĐẦY ĐỦ MỌI THỨ?

Published

on

Hạnh phúc đến từ đâu ?

Hạnh phúc chính là mục tiêu của cuộc sống. Và điều này đang còn thiếu. Để đạt được hạnh phúc thì  tri ân là điểm mấu chốt. Chúng ta thường nghĩ rằng tri ân phải xuất phát từ hạnh phúc, từ cảm giác hạnh phúc nhưng thực ra không phải như vậy. Cảm nhận hạnh phúc xuất phát từ niềm  tri ân. Nhưng đa số mọi người thường hiểu  ngược lại: tức là hạnh phúc đem lại sự hài lòng. Theo tôi trước tiên bạn phải có được sự hài lòng và kết quả sẽ là hạnh phúc.

 

Vậy thì hài lòng đến từ đâu? 

Đến từ niềm tri ân, không nhất thiết phải đến từ hạnh phúc. Nhưng tất nhiên bạn cũng có thể nghĩ tới hạnh phúc như là một nguồn gốc của hài lòng,  không có điều gì sai ở đây nhưng nói chính xác hơn thì phải theo cách ngược lại. Nghĩa là hài lòng đem lại hạnh phúc và tri ân dẫn đến hài lòng.

 

Vì sao chúng ta lại không thể tri ân? 
 Thật ra không khó để tri ân. Nhưng điều đáng tiếc là chúng ta không  có khái niệm về niềm tri ân.  Thực tế là thực hành tri ân không có gì là phức tạp. Chẳng hạn như, khi mở mắt ra, chúng ta có thể nhìn thấy mọi người và thế giới xung quanh ở trước mắt. Chúng ta phải tri ân điều đó. Và chúng ta phải tri ân thực tế là mình có thể đi lại, có thể lái xe, có thể ăn, ngủ, đứng. Tất cả những điều nho nhỏ đó hầu như không là gì đối với chúng ta thực sự lại là những điều có ý nghĩa to lớn. Nhưng với chúng ta, việc có thể đi lại  thoải mái trên đôi chân của mình không là gì cả. Vâng, hàng triệu người đang đi lại ngoài kia  mà, có gì đặc biệt đâu? Nhưng đó không phải là ‘một điều đương nhiên’ với tất cả mọi người. Đó thực sự là một món quà to lớn bởi hàng triệu người đang nằm trên giường bệnh hoặc bị tàn tật đều không thể làm được điều rất đơn giản đó. Thực tế là việc chúng ta có thể đi lại, có thể nhìn thấy nhau đã là một điều kỳ diệu. Mọi khía cạnh của cuộc đời đều là diệu kỳ và vĩ đại. Nếu biết chấp nhận sự thật này thì cuộc sống của bạn sẽ tràn đầy sự hài lòng và điều này sẽ khiến bạn hạnh phúc.

 

 

Toàn bộ những gì diễn ra trong cuộc đời đều là bậc thầy vĩ đại.
 

Theo cách đó, thì cuộc sống của chúng ta luôn tràn đầy ý nghĩa. Bất kể bạn đang làm điều gì, nghĩ gì, thấy gì, sống ở đâu, nói chuyện với ai, sống với ai cũng không quan trọng. Như Đức Milarepa đã khai thị “cho dù giấc mơ ban ngày là gì, cho dù giấc mơ ban đêm là gì thì cả hai giấc mơ đối với tôi đều là bậc Thầy vĩ đại”. Bậc thầy theo nghĩa đã cho chúng ta rất nhiều bài pháp vĩ đại về mọi thứ nhưng đặc biệt là cảm giác biết ơn. Ví dụ nếu bạn nhìn thấy một người bị ốm chính điều này làm bạn tri ân hơn về cuộc sống. Tại sao? Bởi vì bạn nhìn người đó và nghĩ “Anh ấy ốm nặng, thật tội nghiệp. Nhưng tôi không ốm, tôi thật là may mắn”. Người ốm đó chính là bậc thầy lớn đối với bạn mặc dù anh hay chị ấy không giảng dạy giáo pháp cho bạn nhưng chỉ sự hiện diện đó đã là một bài pháp, cho bạn hiểu được mình là người may mắn. Bạn phải cảm thấy vô cùng may mắn thực tế là bạn không ốm đau, bạn không bị bại liệt hay điều gì tương tự. Đó chính là tri ân. Khi bạn thấy một người rất già, gần như không đi lại được bạn lại có thể tri ân bản thân mình chưa già đến thế và bạn cũng có thể đếm “Tôi còn 20 năm nữa mới già bằng người kia. Tôi chẳng phải may mắn hay sao?” Vậy đó, bất cứ khi nào bạn gặp một người có vấn đề, bạn sẽ tri ân. Nếu bạn gặp một người đang vui vẻ, bạn cũng cần tri ân. Chỉ đơn giản bởi vì bạn cần tri ân khi mình đang có cuộc sống tốt đẹp. Về mặt logic là thế.

 

Nguyên nhân thực sự khiến bạn phiền não ?
Hãy thử tưởng tượng rằng bạn phải nằm trên giường, không thể di chuyển, không có sức lực để di chuyển do ốm đau. Chỉ đơn giản tưởng tượng như vậy. Việc bạn có thể đi lại, không quan trọng là nhanh chậm, chỉ riêng việc bạn có thể tự di chuyển trên đôi chân của mình đã là một điều vĩ đại. Điều quan trọng là phải nhận ra. Nếu bạn đã bắt đầu nhận ra thông qua việc trưởng dưỡng lòng tri ân thì chắc chắn bạn sẽ có thể ngay lập tức có được sự hài lòng. Khi đó sự hài lòng sẽ không cần điều kiện gì cả. Bạn không cần làm cho bản thân thích thú theo cách như đi chơi công viên, có những hoạt động giải trí như mua sắm, tiệc tùng vv… Những điều này không còn quan trọng nữa bởi vì bạn đã xây dựng được sự hài lòng thông qua một cách đúng đắn đó là niềm tri ân. Vì vậy điều quan trọng đầu tiên trong cuộc sống hàng ngày bạn cần phải nhận ra là biết ơn, tri ân việc bạn được làm người. Điều này rất quan trọng. Khi không có cảm giác tri ân, bất kỳ thứ gì bạn có như một người vợ, bạn gái, bạn trai, cha mẹ, con cái, tài sản, tất cả đều có thể khiến bạn không hài lòng vì lý do không tốt lắm, không đẹp lắm, không duyên dáng lắm. Và đó chính là nguyên nhân của phiền não.

 

 

Cách tốt nhất để thực hành tri ân
Vậy làm cách nào để tri ân tất cả những điều đó. Bạn không phải tri ân lần lượt từng thứ. Trước tiên, người ta phải tri ân cuộc sống của chính mình. Như tôi đã nói, một khi bạn có thể tri ân cuộc sống của chính mình bạn sẽ tự nhiên tri ân mọi người, hay những của cải và bất cứ thứ gì bạn có quanh mình. Tất cả đều sẽ làm bạn rất hài lòng. Ngay cả một người thù địch với bạn cũng không thành vấn đề. Bởi vì bạn quá bận, bạn đang đầy lòng tri ân. Bạn không có thời gian để làm những việc vô nghĩa và hay phàn nàn về cuộc sống. Cuộc đời của bạn hoàn toàn tràn ngập niềm tri ân và không có thời gian hay chỗ dành cho những điều vô nghĩa.


(Tr

ích pháp thoại của Đức Pháp Vương  Gyalwang Drukpa về tại Pháp)

By (songhanhphuc.net)

Continue Reading
Advertisement
Advertisement

Phong thủy

Ôtô

Tin rao mới nhất

"Đăng nhanh-Bán nhanh"

2 Teen

Xu hướng