Connect with us
dang tin quang cao rao vat

Văn hóa

Thân thế bí ẩn của Giả Bảo Ngọc trong Hồng Lâu Mộng ít người biết rõ

Published

on

Trong văn hóa cổ xưa, các câu chuyện Thần tiên hạ phàm giúp cho con người có được nhận thức chân chính về sinh mệnh, đồng thời tin tưởng vào nguồn gốc cao quý của chính mình.

Có lẽ, sự cao quý trong nguồn gốc sinh mệnh càng khiến con người ta xem trọng việc tu thân dưỡng tính, trọng đức hành thiện, mong có ngày được trở về ngôi nhà thật sự của mình.

Trích tiên, tức Thần tiên hạ phàm, là một trong những chủ đề thường thấy trong văn hóa cổ xưa. Trong các câu chuyện cổ tích, thần thoại, tiểu thuyết, hay truyền kỳ dã sử qua các triều đại khác nhau cũng có rất nhiều ghi chép. Ví dụ, Lý Bạch là Thái Bạch Kim Tinh hạ phàm, Đông Phương Sóc là Mộc Tinh giáng thế, Bao Chửng là Văn Khúc Tinh Quân chuyển sinh, ngoài ra còn có rất nhiều tiên nhân thánh giả khác nữa.

Danh tác “Hồng Lâu Mộng” cũng mượn chủ đề “Trích tiên”, qua đó đã diễn một vở kịch về muôn hình muôn vẻ nhân tình thế thái nơi thế gian. Bảo Ngọc sau khi trải qua một phen tình kiếp, trong tâm đã rèn giũa ra được ánh quang minh, tu thành bậc chính giác, cuối cùng nhìn thấu thật giả của cõi hồng trần, theo một tăng một đạo du ngoạn khắp đất trời.

Danh tác “Hồng Lâu Mộng” cũng mượn chủ đề “Trích tiên”, qua đó đã diễn một vở kịch về muôn hình muôn vẻ nhân tình thế thái nơi thế gian. (Ảnh: pinterest.com)

Bảo Ngọc hạ thế

Trong thế giới “Hồng Lâu Mộng”, tiền thân của Giả Bảo Ngọc là một hòn đá thiêng còn sót lại khi Nữ Oa vá trời. Hòn đá trong sáng long lanh ở dưới chân núi Thanh Ngạnh hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt, cuối cùng tự thông linh tính, trở thành Thông linh bảo ngọc đi lại tự do như ý.

Thông linh bảo ngọc tiêu diêu tự tại, đến du ngoạn các nơi cõi thiên giới. Một ngày kia, nó đến nơi của Cảnh Ảo tiên tử. Tiên tử biết nó rất có lai lịch, liền giữ nó lại làm Thần Anh thị giả chầu chực ở cung Xích Hà.

Bên bờ sông Linh Hà ở Tây phương, bên cạnh hòn đá Tam Sinh có một cây Giáng Châu tiên thảo. Thần Anh thấy nó duyên dáng đáng yêu, ngày ngày lấy nước cam lồ tưới bón, nó mới tươi tốt sống lâu. Cây tiên hấp thụ tinh hoa của trời đất, lại được nước cam lồ chăm bón, dần dần cây Giáng Châu thoát được hình cây, hóa thành hình người, tu luyện thành người con gái, suốt ngày rong chơi ngoài cõi trời Ly Hận, đói thì ăn quả “Mật Thanh”, khát thì uống nước bể “Quán Sầu”.

Chỉ vì chưa trả được ơn bón tưới, cho nên trong lòng nó vẫn mắc míu, khi nào cũng cảm thấy như còn vương một mối tình gì đây. Gần đây, Thần Anh bị lửa trần rực cháy trong lòng, nhân gặp trời đất thái bình thịnh vượng muốn xuống cõi trần để qua kiếp “ảo duyên”, nên đã đến trước mặt vị tiên Cảnh Ảo ghi sổ. Cảnh Ảo liền hỏi đến mối tình bón tưới, biết chưa trả xong, muốn nhân đó để kết liễu câu chuyện. Nàng Giáng Châu nói: “Chàng ra ơn mưa móc mà ta không có nước để trả lại. Chàng đã xuống trần làm người, ta cũng phải đi theo. Ta lấy hết nước mắt của đời ta để trả lại chàng, như thế mới trang trải xong!”.

Thông linh bảo ngọc tuy có thể tiêu diêu tự tại, nhưng nó lại buồn vì bản thân không có tài vá trời nên mới bị Nữ Oa bỏ lại, rất lấy làm tủi phận, ngày đêm kêu khóc buồn rầu. Một hôm, trong lúc nó đang than phiền, thì Mang Mang đạo sĩ, Diễu Diễu chân nhân thấy viên bảo ngọc trong sáng long lanh, cho rằng đây quả đúng là một linh vật. Hai vị bèn quyết định giúp nó thác sinh vào một gia tộc thi lễ trâm anh, ở vùng đất trù phú phồn hoa, quê làng phú quý êm ấm mà trải nghiệm một phen, rồi sau dẫn y bước trên chính đạo nơi bờ bên kia.

Thần Anh thị giả hạ phàm, biết bao nhiêu oan gia phong lưu cũng theo đó lần lượt giáng thế. Mang Mang đạo sĩ, Diễu Diễu chân nhân vì để độ thoát những người này, đã đến nơi Cảnh Ảo tiên tử cho biết lai lịch của Thông linh bảo ngọc, rồi biên ra vở kịch lớn với biết bao ân ân oán oán.

Trải qua không biết mấy đời mấy kiếp, Không Không đạo nhân tầm tiên học đạo đã phát hiện viên bảo ngọc, cũng đã nhìn thấy bộ kỳ thư được khắc trên thân nó. Nội dung của bộ kỳ thư khá tường tận, từ chuyện đầu thai vào đâu, trải qua đoạn đường thế nào, cả đến những việc vụn vặt trong gia đình, tư tình, thơ tứ trong khuê các, đều chép đủ cả. Đó cũng chính là kịch bản mà sau khi Bảo Ngọc đầu thai sẽ phải trình diễn vậy.

Hồng Lâu Mộng đã cho người đời thêm hiểu về cảm ngộ danh lợi ở đời như kiếp mây trôi bèo dạt, vinh hoa phú quý là hư vô phảng phất, tình ái ngọt ngào như nước chảy hoa rơi. (Ảnh: pinterest.com)

Tào Tuyết Cần sau khi trải qua một phen mộng ảo, đã mượn nhờ thông linh biên soạn “Thạch Đầu Ký”. Sau Tào Tuyết Cần mười năm đọc bộ sách này ở trong hiên Điệu Hồng, thêm bớt năm lần, xếp thành mục lục, chia ra từng chương hồi, lại đề là “Kim lăng thập nhị thoa”.

Tác phẩm ngoài tác dụng giải khuây cho mọi người sau những bữa cơm trà, cũng để lại cho người đời một cái nhìn sâu sắc về kiếp nhân sinh mộng ảo. Một giấc mộng với ảo ảnh huyền diệu mê hoặc con người trong danh, lợi, tình; những đắm say dù vô cùng ngắn ngủi nhưng cũng đủ xót xa cả đời. Một lần nữa tác phẩm đã cho người đời thêm hiểu về cảm ngộ danh lợi ở đời như kiếp mây trôi bèo dạt, vinh hoa phú quý là hư vô phảng phất, tình ái ngọt ngào như nước chảy hoa rơi.

Nguyên thần Bảo Ngọc vui chơi nơi Thái Hư cảnh ảo

“Mộng đẹp, mây tan mộng; hoa bay, nước cuốn hoa. Nhắn bảo bạn nhi nữ, buồn hão chuốc chi mà?”, đây là ca khúc đầu tiên Giả Bảo Ngọc nghe tiên nhân hát trong lúc xuất thần dạo chơi nơi Thái Hư cảnh ảo.

Thái Hư tiên cảnh đẹp như thế nào? Trong Hồng Lâu Mộng, nàng tiên ấy được miêu tả rằng:

“Ve vẩy tay tiên, xạ lan ngào ngạt,
Phất phơ tà áo, hoàn bội gần xa.
Mặt hoa đào, làn tóc mây xanh ngắt,
Môi anh đào, răng hạt lựu hương pha.
Tuyết múa, gió quay, lưng ong mềm mại,
Mặt tươi, da bóng, châu thúy chói lòa.
Thấp thoáng trong hoa, như mừng như giận.
Nhởn nhơ mặt nước, khi bổng, khi là.
Mày liễu cau cau, muốn nói mà còn e lệ,
Gót sen chầm chậm, muốn dừng mà vẫn dạo qua.
Phẩm chất đáng khen, giá trong ngọc sáng.
Áo quần rất đẹp, lộng lẫy văn hoa,
Kể dung mạo, hương lồng ngọc giát,
Ví phong tư, rồng cuốn, phượng sa.
Trắng như hoa mai tuyết phủ,
Sạch như bông huệ sương pha.
(…)
Tây Thi đáng thẹn, Vương Tường kém xa.”

Thái Hư tiên cảnh đẹp như thế nào? Trong Hồng Lâu Mộng, nàng tiên ấy được miêu tả rằng: … Tây Thi đáng thẹn, Vương Tường kém xa.”. (Ảnh: thenewslens.com)

Còn chốn tiên giới ấy:

“Nhàn tĩnh như cỗi thông mọc trong không cốc,
Diễm lệ như mây ráng soi dưới trùng ba.
Văn vẻ như rồng bơi trong đầm uốn khúc,
Quang thái như trăng rọi trên sông Ngân Hà.”

Thần tiên tỉ tỉ đầu tiên Bảo Ngọc trông thấy chính là Cảnh Ảo tiên tử cai quản những việc nợ trăng tình gió, gái giận trai si ở cõi trần. Nàng cho Bảo Ngọc hay, hôm nay tương phùng, vốn chẳng phải chuyện ngẫu nhiên. Nàng mời Bảo Ngọc nếm thử rượu ngon nơi tiên giới, lắng nghe 12 tiên khúc “Hồng Lâu Mộng” nàng vừa mới sáng tác.

Chuyến du ngoạn lần này của Bảo Ngọc đã nói ra vận số của hai phủ Ninh Vinh, vận mệnh và thân phận của “Kim Lăng thập nhị thoa” (12 cô gái đất Kim Lăng).

Cảnh Ảo tiên tử vốn định ghé qua Vinh Quốc phủ để nghênh đón Giáng Châu tiên tử đến chơi, trên đường gặp linh hồn hai ông Ninh công, Vinh công. Linh hồn hai ông Ninh công, Vinh công nói rằng, bởi gia tộc có công với xã tắc từ đầu quốc triều, đời đời được hưởng công danh phú quý, tính đến nay đã hơn trăm năm. Bây giờ số vận đã hết, không thể kéo lại được nữa. Con cháu tuy nhiều, nhưng chẳng có ai nối nghiệp. Chỉ có cháu đích tôn là Bảo Ngọc, có chút thông minh đĩnh ngộ, may ra có thể thành đạt được, nhưng vì tính nó ngang trái kỳ quặc, sợ không ai dìu dắt vào đường chính.

Trong đoạn truyền kỳ này, thông qua Thông linh bảo ngọc, con người thế gian có thể thấy được thần tích thượng cổ Nữ Oa vá trời, khổ tâm độ hóa người đời của Mang Mang đạo sĩ, Diễu Diễu chân nhân, những lời nhắn nhủ tha thiết của linh hồn hai ông Ninh công và Vinh công, căn nguyên của Không Không đạo nhân khi sao chép “Thạch Đầu Ký”. Từ Thiên thượng xuống nhân gian, thần linh các giới đều nhất nhất an bài tường tận, tận tâm trải đường cho những thiên nhân tiên tử giáng thế này. Lớn đến thời vận đổi thay, nhỏ đến những chuyện vụn vặt nơi khuê các, ngâm thơ đối ẩm, thưởng nguyệt xem hoa. Thật đúng là một màn kịch chốn nhân gian, hao tâm tổn trí biết bao chư Thần.

Vô số chúng Thần nơi thiên thượng đều sẽ lần lượt hạ thế chuyển sinh thành người để tìm kiếm chân kinh, nghe giảng Phật Pháp. (Ảnh: tinhhoa.net)

Trong dự ngôn trong tôn giáo cũng như vô số các nhà tiên tri, vào thời mạt kiếp khi hoa Ưu Đàm khai nở, đó cũng chính là lúc Đức Di Lặc Chuyển Luân Thánh Vương hạ thế truyền Pháp cứu độ chúng sinh, vô số chúng Thần nơi thiên thượng đều sẽ lần lượt hạ thế chuyển sinh thành người để tìm kiếm chân kinh, nghe giảng Phật Pháp. Tào Tuyết Cần kể rằng bản thân đã trải qua một phen mộng ảo, mượn nhờ hòn đá thiêng mà biên soạn một giấc mộng chốn lầu hồng. Thế duyên của một tảng đá còn như vậy, thử hỏi nhân duyên của người đời há chẳng càng trân quý hơn sao?

Theo Đại Kỷ Nguyên tiếng Trung
Vũ Dương biên dịch

Xem thêm:

Continue Reading
Advertisement dang tin quang cao rao vat
Click to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Văn hóa

5 bài học quan trọng của cuộc đời

Published

on

Bài số 1: Bài học về sự quan tâm

Trong tháng thứ 2 của khoá học y tá, vị giáo sư của chúng tôi đã cho chúng tôi một câu hỏi hết sức bất ngờ trong bài thi vấn đáp. Tôi đã lướt qua hầu hết các câu hỏi trong bài thi, và ngạc nhiên dừng lại ở câu hỏi cuối cùng: “Hãy cho biết tên người phụ nữ quét dọn trường học của chúng ta?”. Một câu hỏi không có trong chuyên môn, chắc đây chỉ là một câu hỏi đùa thôi. Tôi đã nghĩ vậy!

Thật ra, tôi đã nhìn thấy người phụ nữ đó vài lần. Cô ấy cao, tóc sẫm màu và khoảng chừng 50 tuổi nhưng làm sao mà tôi có thể biết được tên cô ta cơ chứ? Tôi đã kết thúc bài làm của mình với câu cuối cùng bị bỏ trống.

Cuối giờ kiểm tra, một sinh viên đã hỏi vị giáo sư rằng: “Liệu ông có tính điểm cho câu hỏi cuối cùng kia không?”, ông ta trả lời: “Chắc chắn rồi”, rồi ông nói tiếp: “Trong công việc, các em sẽ gặp rất nhiều người, tất cả họ đều quan trọng, họ xứng đáng được nhận sự quan tâm của các em, dù chỉ là một nụ cười hay một câu chào”.
Tôi đã không bao giờ quên bài học đó trên mỗi bước đường đời của mình sau này, và tôi cũng không bao giờ quên tên của người phụ nữ đó, cô Dorothy.

Hình ảnh nội tuyến 2

Bài số 2: Bài học về sự giúp đỡ

Trong một đêm mưa bão bất thường trên đường phố Alabama vắng vẻ, lúc đó đã 11h30 khuya, có một bà lão da đen vẫn cứ mặc cho những ngọn roi mưa quất liên hồi vào mặt, cố hết sức vẫy vẫy cánh tay để xin đi nhờ xe.

Một chiếc xe chạy vút qua, rồi thêm một chiếc xe nữa, không ai để ý đến cánh tay dường như đã tê cứng vì lạnh cóng. Mặc dù vậy, bà lão vẫn hy vọng và vẫy chiếc xe kế tiếp. Một chàng trai da trắng đã cho bà lên xe. (Mặc cho cuộc xung đột sắc tộc 1960). Bà lão trông có vẻ rất vội vã, nhưng cũng không quên cám ơn và ghi lại địa chỉ của chàng trai.

Bảy ngày trôi qua, cánh cửa nhà chàng trai tốt bụng vang lên tiếng gõ cửa. Chàng trai ngạc nhiên hết sức khi thấy một cái tivi khổng lồ ngay trước cửa nhà mình. Một lá thư được đính kèm, trong đó viết: “Cảm ơn cháu vì đã cho bà đi nhờ xe vào cái đêm mưa hôm ấy. Cơn mưa không những đã làm ướt sũng quần áo mà nó còn làm lạnh buốt trái tim và tinh thần của bà nữa. Rồi thì lúc đó cháu đã xuất hiện như một thiên thần. Nhờ có cháu, bà đã được gặp người chồng tội nghiệp của mình trước khi ông ấy trút hơi thở cuối cùng. Một lần nữa bà muốn cảm ơn cháu đã không nề hà khi giúp đỡ bà.”
Cuối thư là dòng chữ: “Chân thành – Bà Nat King Cole”.

Hình ảnh nội tuyến 3

Bài số 3: Bài học về lòng biết ơn

Vào cái thời khi mà món kem nước hoa quả còn rất rẻ tiền, có một câu chuyện về cậu bé 10 tuổi thế này: Ngày nọ, Jim – tên của cậu bé – sau một hồi đi qua đi lại, ngó nghiêng vào cửa hàng giải khát đông nhất nhì thành phố, nơi có món kem nước hoa quả mà cậu rất thích, mạnh dạng tiến lại gần cái cửa, đẩy nhẹ và bước vào. Chọn một bàn trống, cậu nhẹ nhàng ngồi xuống ghế và đợi người phục vụ đến.

Chỉ vài phút sau, một người nữ phục vụ tiến lại gần Jim và đặt trước mặt cậu một ly nước lọc. Ngước nhìn cô phục vụ, cậu bé hỏi: “Cho cháu hỏi bao nhiêu tiền một đĩa kem nước hoa quả ạ?”. “50 xu“, cô phục vụ trả lời. Nghe vậy, Jim liền móc trong túi quần ra một số đồng xu lẻ, nhẩm tính một hồi, cậu hỏi tiếp: “Thế bao nhiêu tiền một đĩa kem bình thường ạ?”. “35 xu”, người phục vụ trả lời cậu bé cộc lốc vì lúc đó khách vào cửa hàng rất đông và đang đợi cô. Cuối cùng, người nữ phục vụ cũng mang đến cho Jim món kem mà cậu yêu cầu, và sang phục vụ những bàn khác. Cậu bé ăn xong kem, để lại tiền trên bàn và ra về.

Khi người phục vụ quay trở lại để dọn bàn, cô ấy đã bật khóc khi nhìn thấy 2 đồng kẽm (1 đồng bằng 5 xu) và 5 đồng xu lẻ được đặt ngay ngắn trên bàn, bên cạnh 35 xu trả cho đĩa kem mà Jim đã gọi – Jim đã không thể có món kem nước hoa quả mà cậu ấy thích bởi vì cậu ấy chỉ có đủ tiền để trả cho một đĩa kem bình thường và một ít tiền boa cho cô.

Hình ảnh nội tuyến 1

Bài số 4: Bài học về sự tự giác và trách nhiệm

Xưa thật là xưa, có một ông Vua nọ, một hôm ông ta sai quân lính đặt một tảng đá lớn nằm chắn ngang đường đi. Xong, ông nấp vào một bụi cây gần đấy và theo dõi.

Lần lượt ông ta thấy, những thương nhân giàu có đi qua, rồi đến những cận thần của ông đi qua, nhưng không ai có ý định xê dịch tảng đá sang bên nhường chỗ cho lối đi cả, họ chỉ lẩm nhẩm đổ lỗi cho nhà Vua vì đã không cho người giữ sạch sẽ con đường.

Một lúc sau, nhà Vua nhìn thấy một người nông dân đi tới với một xe rau cồng kềnh nặng trĩu. Nhìn thấy tảng đá, người nông dân liền ngừng xe và nhảy xuống đất, cố hết sức mình ông ta đã đẩy được tảng đá sang bên kia vệ đường. Vừa làm ông ta vừa lẩm bẩm: “Thật không may nếu có ai đó không thấy mày và vấp phải, chắc là sẽ đau lắm đây”. Xong đâu đấy, người nông dân quay trở lại xe để tiếp tục đi tiếp, thì bỗng nhìn thấy một bao tiền to đùng đặt ngay chỗ mà ông đã di chuyển tảng đá. Đó là một một món quà của Đức Vua cho người nào dịch chuyển được tảng đá.

Câu chuyện của người nông dân này đã giúp chúng ta nhận ra một điều quý giá mà rất nhiều người trong chúng ta không bao giờ nhận thấy: Vật cản đôi khi cũng có thể là một cơ hội tốt.

Hình ảnh nội tuyến 4

Bài số 5: Bài học về sự hy sinh

Đã lâu lắm rồi, nhiều năm đã trôi qua, khi tôi còn là tình nguyện viên tại một bệnh viện, tôi có biết một cô gái nhỏ tên Liz – cô ấy đang mắc phải một căn bệnh rất hiểm nghèo.

Cơ hội sống sót duy nhất của cô là được thay máu từ người anh trai 5 tuổi của mình, người đã vượt qua được cơn bạo bệnh tương tự một cách lạ thường nhờ những kháng thể đặc biệt trong cơ thể. Bác sĩ đã trao đổi và giải thích điều này với cậu bé trước khi yêu cầu cậu đồng ý cho cô em gái những giọt máu của mình. Lúc ấy, tôi đã nhìn thấy sự lưỡng lự thoáng qua trên khuôn mặt bé nhỏ kia. Cuối cùng, với một hơi thở thật sâu và dứt khoát cậu bé đã trả lời rằng: “Cháu đồng ý làm điều đó để cứu em cháu”.

Nằm trên chiếc giường kế bên em gái để thuận tiện hơn cho việc truyền máu, cậu bé liếc nhìn em gái và đôi mắt ngời lên niềm vui khi thấy đôi má cô bé hồng lên theo từng giọt máu được chuyền sang từ người cậu. Nhưng rồi, khuôn mặt cậu bỗng trở nên tái xanh đầy lo lắng, cậu bé ngước nhìn vị bác sĩ và hỏi với một giọng run run: “Cháu sẽ chết bây giờ phải không bác sĩ?” Thì ra, cậu bé non nớt của chúng ta đã nghĩ rằng: cậu ta sẽ cho cô em gái tất cả máu trong người mình để cứu cô ấy và rồi cậu sẽ chết thay cô.

Hình ảnh nội tuyến 5

Nguồn: Báo Thanh Niên
 

 

By (songhanhphuc.net)

Continue Reading

Văn hóa

Ai là số 1?

Published

on

Tôi không muốn phê phán thế giới hiện đại mà chúng ta đang sống. Tuy nhiên, tôi thấy phần lớn những căng thẳng mà chúng ta phải trải qua là do cách chúng ta được giáo dục ở trường học, nơi mà sự cạnh tranh luôn được đặt lên hàng đầu. Bạn luôn phải cạnh tranh với ai đó để tồn tại và bạn phải là người giỏi nhất. Điều này tạo ra vô số vấn đề rắc rối. Mọingườimảimêtìmkiếmnhữngđiềuphùphiếmkhôngtưởng, để rồi ngẫm lại chỉ chuốc lấy căng thẳng và phiền não.

Lấy việc kinh doanh làm ví dụ. Bạn có thể kiếm được hàng triệu đô, hay thậm chí một tỷ, nhưng vẫn sẽ luôn có những người giàu có hơn bạn. Đứng trước những con người này, bạn chẳng là gì cả. Bạn nhìn vào những thành quả mình đạt được rồi đem so sánh với những người thành công hơn, bạn khó chịu vì cảm thấy vẫn chưa đủ. Thế là bạn lại lao vào làm việc cật lực hơn, chẳng cần biết liệu có quá sức hay không. Bạn cố chạy theo cầu vồng vì nó quá quyến rũ nhưng dĩ nhiên bạn sẽ chẳng bao giờ với tay bắt được ảo ảnh này!

“Cuộc đời có nghĩa gì
Nếu gấp gáp lo toan,
Chẳng còn lấy thời gian
Để dừng chân thưởng ngoạn » – William Henry Davies
 
Có thể bạn sẽ e ngại nếu phải “sống chậm” lại, bạn sẽ không có điều kiện thỏa mãn nhu cầu vật chất cá nhân và trách nhiệm chu cấp cho gia đình. Lo lắng của bạn cũng dễ thông cảm. Tuy nhiên, hãy nghĩ xem cuộc sống của bạn sẽ ra sao nếu luôn kéo theo quá nhiều lo lắng và stress. Bạn sẽ giữ được phẩm chất từ ái, khoan dung, độ lượng, hay trở nên nóng nảy, cáu bẳn, đãng trí, mệt mỏi hơn cả về thân và tâm? Phải chăng bạn đang để những bận rộn, toan tính, tham vọng che lấp tâm tỉnh thức, bỏ quên nhu cầu được chăm sóc, yêu thương của chính mình và những người thân xung quanh?
Đúng là ai cũng cần kiếm sống nhưng điều đó không có nghĩa chúng ta phải trở thành nô lệ cho sự mưu sinh để tồn tại và sống một cuộc đời tẻ nhạt. Đơn giản hóa cuộc sống và bớt một chút kỳ vọng sẽ mang lại cho bạn cảm giác tự do, thời gian sẽ dường như trôi chậm lại và êm ái hơn. Chẳng cần bon chen, quá căng thẳng không cần thiết, hãy cân bằng lại cuộc sống, nhẹ nhàng bước đi trên con đường Trung đạo với niềm hỷ lạc sâu sắc.

(Đức Pháp Vương Gyalwang Drukpa)

By (songhanhphuc.net)

Continue Reading

Văn hóa

VÌ SAO BẠN KHÔNG CẢM THẤY HẠNH PHÚC NGAY CẢ KHI CÓ ĐẦY ĐỦ MỌI THỨ?

Published

on

Hạnh phúc đến từ đâu ?

Hạnh phúc chính là mục tiêu của cuộc sống. Và điều này đang còn thiếu. Để đạt được hạnh phúc thì  tri ân là điểm mấu chốt. Chúng ta thường nghĩ rằng tri ân phải xuất phát từ hạnh phúc, từ cảm giác hạnh phúc nhưng thực ra không phải như vậy. Cảm nhận hạnh phúc xuất phát từ niềm  tri ân. Nhưng đa số mọi người thường hiểu  ngược lại: tức là hạnh phúc đem lại sự hài lòng. Theo tôi trước tiên bạn phải có được sự hài lòng và kết quả sẽ là hạnh phúc.

 

Vậy thì hài lòng đến từ đâu? 

Đến từ niềm tri ân, không nhất thiết phải đến từ hạnh phúc. Nhưng tất nhiên bạn cũng có thể nghĩ tới hạnh phúc như là một nguồn gốc của hài lòng,  không có điều gì sai ở đây nhưng nói chính xác hơn thì phải theo cách ngược lại. Nghĩa là hài lòng đem lại hạnh phúc và tri ân dẫn đến hài lòng.

 

Vì sao chúng ta lại không thể tri ân? 
 Thật ra không khó để tri ân. Nhưng điều đáng tiếc là chúng ta không  có khái niệm về niềm tri ân.  Thực tế là thực hành tri ân không có gì là phức tạp. Chẳng hạn như, khi mở mắt ra, chúng ta có thể nhìn thấy mọi người và thế giới xung quanh ở trước mắt. Chúng ta phải tri ân điều đó. Và chúng ta phải tri ân thực tế là mình có thể đi lại, có thể lái xe, có thể ăn, ngủ, đứng. Tất cả những điều nho nhỏ đó hầu như không là gì đối với chúng ta thực sự lại là những điều có ý nghĩa to lớn. Nhưng với chúng ta, việc có thể đi lại  thoải mái trên đôi chân của mình không là gì cả. Vâng, hàng triệu người đang đi lại ngoài kia  mà, có gì đặc biệt đâu? Nhưng đó không phải là ‘một điều đương nhiên’ với tất cả mọi người. Đó thực sự là một món quà to lớn bởi hàng triệu người đang nằm trên giường bệnh hoặc bị tàn tật đều không thể làm được điều rất đơn giản đó. Thực tế là việc chúng ta có thể đi lại, có thể nhìn thấy nhau đã là một điều kỳ diệu. Mọi khía cạnh của cuộc đời đều là diệu kỳ và vĩ đại. Nếu biết chấp nhận sự thật này thì cuộc sống của bạn sẽ tràn đầy sự hài lòng và điều này sẽ khiến bạn hạnh phúc.

 

 

Toàn bộ những gì diễn ra trong cuộc đời đều là bậc thầy vĩ đại.
 

Theo cách đó, thì cuộc sống của chúng ta luôn tràn đầy ý nghĩa. Bất kể bạn đang làm điều gì, nghĩ gì, thấy gì, sống ở đâu, nói chuyện với ai, sống với ai cũng không quan trọng. Như Đức Milarepa đã khai thị “cho dù giấc mơ ban ngày là gì, cho dù giấc mơ ban đêm là gì thì cả hai giấc mơ đối với tôi đều là bậc Thầy vĩ đại”. Bậc thầy theo nghĩa đã cho chúng ta rất nhiều bài pháp vĩ đại về mọi thứ nhưng đặc biệt là cảm giác biết ơn. Ví dụ nếu bạn nhìn thấy một người bị ốm chính điều này làm bạn tri ân hơn về cuộc sống. Tại sao? Bởi vì bạn nhìn người đó và nghĩ “Anh ấy ốm nặng, thật tội nghiệp. Nhưng tôi không ốm, tôi thật là may mắn”. Người ốm đó chính là bậc thầy lớn đối với bạn mặc dù anh hay chị ấy không giảng dạy giáo pháp cho bạn nhưng chỉ sự hiện diện đó đã là một bài pháp, cho bạn hiểu được mình là người may mắn. Bạn phải cảm thấy vô cùng may mắn thực tế là bạn không ốm đau, bạn không bị bại liệt hay điều gì tương tự. Đó chính là tri ân. Khi bạn thấy một người rất già, gần như không đi lại được bạn lại có thể tri ân bản thân mình chưa già đến thế và bạn cũng có thể đếm “Tôi còn 20 năm nữa mới già bằng người kia. Tôi chẳng phải may mắn hay sao?” Vậy đó, bất cứ khi nào bạn gặp một người có vấn đề, bạn sẽ tri ân. Nếu bạn gặp một người đang vui vẻ, bạn cũng cần tri ân. Chỉ đơn giản bởi vì bạn cần tri ân khi mình đang có cuộc sống tốt đẹp. Về mặt logic là thế.

 

Nguyên nhân thực sự khiến bạn phiền não ?
Hãy thử tưởng tượng rằng bạn phải nằm trên giường, không thể di chuyển, không có sức lực để di chuyển do ốm đau. Chỉ đơn giản tưởng tượng như vậy. Việc bạn có thể đi lại, không quan trọng là nhanh chậm, chỉ riêng việc bạn có thể tự di chuyển trên đôi chân của mình đã là một điều vĩ đại. Điều quan trọng là phải nhận ra. Nếu bạn đã bắt đầu nhận ra thông qua việc trưởng dưỡng lòng tri ân thì chắc chắn bạn sẽ có thể ngay lập tức có được sự hài lòng. Khi đó sự hài lòng sẽ không cần điều kiện gì cả. Bạn không cần làm cho bản thân thích thú theo cách như đi chơi công viên, có những hoạt động giải trí như mua sắm, tiệc tùng vv… Những điều này không còn quan trọng nữa bởi vì bạn đã xây dựng được sự hài lòng thông qua một cách đúng đắn đó là niềm tri ân. Vì vậy điều quan trọng đầu tiên trong cuộc sống hàng ngày bạn cần phải nhận ra là biết ơn, tri ân việc bạn được làm người. Điều này rất quan trọng. Khi không có cảm giác tri ân, bất kỳ thứ gì bạn có như một người vợ, bạn gái, bạn trai, cha mẹ, con cái, tài sản, tất cả đều có thể khiến bạn không hài lòng vì lý do không tốt lắm, không đẹp lắm, không duyên dáng lắm. Và đó chính là nguyên nhân của phiền não.

 

 

Cách tốt nhất để thực hành tri ân
Vậy làm cách nào để tri ân tất cả những điều đó. Bạn không phải tri ân lần lượt từng thứ. Trước tiên, người ta phải tri ân cuộc sống của chính mình. Như tôi đã nói, một khi bạn có thể tri ân cuộc sống của chính mình bạn sẽ tự nhiên tri ân mọi người, hay những của cải và bất cứ thứ gì bạn có quanh mình. Tất cả đều sẽ làm bạn rất hài lòng. Ngay cả một người thù địch với bạn cũng không thành vấn đề. Bởi vì bạn quá bận, bạn đang đầy lòng tri ân. Bạn không có thời gian để làm những việc vô nghĩa và hay phàn nàn về cuộc sống. Cuộc đời của bạn hoàn toàn tràn ngập niềm tri ân và không có thời gian hay chỗ dành cho những điều vô nghĩa.


(Tr

ích pháp thoại của Đức Pháp Vương  Gyalwang Drukpa về tại Pháp)

By (songhanhphuc.net)

Continue Reading
Advertisement
Advertisement

Phong thủy

Ôtô

Tin rao mới nhất

"Đăng nhanh-Bán nhanh"

2 Teen

Xu hướng