Connect with us
dang tin quang cao rao vat

Văn hóa

Ở địa ngục, Diêm Vương có một chiếc gương soi nghiệp kỳ lạ để xét xử linh hồn

Published

on

Trong nhà ai cũng đều có ít nhất một chiếc gương soi để làm duyên, làm dáng, chỉn chu lại trang phục, dáng vẻ của mình. Nhưng ít người biết rằng ở cõi địa ngục cũng có một chiếc gương khác đầy huyền bí. 

Tương truyền nó được gọi là “gương soi nghiệp”, chuyên dùng để soi chiếu nội tâm của con người, xưa nay vô cùng chuẩn xác. Ai cố tình làm việc xấu đều bị soi thấy, còn nếu chỉ là vô ý thì chiếc gương này sẽ không soi ra. 

Cuộc hội ngộ bất ngờ với người bạn đã khuất

Trời nắng chang chang như đổ lửa, một mình Chu Giới Như lóp ngóp dưới cánh đồng không một bóng người. Xung quanh cũng chẳng có lấy một bóng cây để ông có thể trú chân. Ông nheo mắt ngước nhìn mặt trời đang lên chính Ngọ, khẽ lấy vạt khăn lau vội những giọt mồ hôi rơi lã chã như tắm. 

Đúng giữa Ngọ (12h trưa), ông cũng đã thấm mệt, bụng réo ào ào, chân tay bủn rủn, rã rời như người bị tháo khớp. Ông men theo con đê đất đỏ quạch, bước thấp bước cao, định bụng về nhà ăn miếng cơm lót dạ. Nhưng đi mãi vẫn chưa về đến nhà. Đột nhiên ông thấy đầu mình quay như chong chóng, chẳng còn phân biệt được Đông Nam Tây Bắc. Trời đất chao đảo, quay cuồng trước mặt, rồi ông ngã xuống, ngất lịm giữa con đường vắng vẻ.

Đến tờ mờ tối ông mở mắt ra thì thấy mình vẫn nằm nguyên chỗ đó. Xung quanh vẫn là đồng không mông quạnh bát ngát, gió thổi mát mẻ, vi vu, vô cùng êm ái và dễ chịu. Nhìn tứ phía chẳng thấy một con đường nào, ông loay hoay không biết phải đi đâu về đâu. Đột nhiên ông nhìn thấy xa xa có mấy chục người đang tiến về phía trước, bèn bám theo sau.

Những người này thật kỳ lạ! Nam nữ, già trẻ lớn bé, giàu nghèo, sang hèn đều có cả. Không hiểu là họ đang rủ nhau đi đâu mà ai nấy mặt buồn rười rượi, chẳng nói chẳng rằng. Mà họ đi thật nhẹ, cứ như lướt trên mặt đất, ông phải chạy hụt cả hơi mới theo kịp. Đàn bà con gái thì xõa tóc che gần kín khuôn mặt.

Ông cố bắt chuyện chào hỏi với mấy người trong số họ, nhưng chẳng ai thèm trả lời như không nghe thấy ông nói. Chu Giới Như rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan, ở lại không xong mà đi cũng chẳng đành. Trời ngày càng tối hơn, nếu ở lại đây thì lát nữa trời tối hẳn ông biết phải xoay sở thế nào. Thế là ông đành lặng lẽ đi theo họ.

Mọi người đi tới một nha môn, ông cũng nối gót theo vào. Ông choáng ngợp trước cung điện rộng mênh mông. Hai bên trái, phải đều là những dãy hành lang quanh co, chạy dài tít tắp. Lúc này trời đã tối hẳn. Những chiếc đèn lồng đo đỏ, đung đưa theo dãy hành lang.

Chu Giới Như bỗng thấy ơn ớn lạnh, nơi này có vẻ âm khí nặng nề. Tiểu lại, sai nha trong bộ trang phục cổ xưa cứ chạy đôn chạy đáo, dường như đang hối hả nghênh giá một vị đại quan nào đó vào an tọa trong đại điện. 

Hai bên trái, phải đều là những dãy hành lang quanh co, chạy dài tít tắp.

Ông đang nhớn nhác nhìn quanh thì đột nhiên thấy một cánh tay nắm chặt lấy vai mình. Ông giật mình thảng thốt quay đầu nhìn thì nghe người kia hỏi: “Sao ông lại tới đây?

Phải mất vài giây Chu Giới Như mới định thần lại được. Ông đưa mắt nhìn thì hóa ra là Trương Hằng Chiếu, một người bạn của ông. Nhưng thật lạ lùng, chẳng phải ông ấy đã mất được mấy năm rồi sao? Sao lại có duyên hội ngộ ở nơi này? Chẳng lẽ, chẳng lẽ đây là… Ông giật bắn người sợ hãi, tim như sắp rơi ra khỏi lồng ngực, toàn thân run rẩy. 

Ông chợt nhớ lại bóng dáng dật dờ của đám người khi nãy, một luồng hơi lạnh toát chạy dọc khắp sống lưng. Bảo sao nơi này âm u, tịch mịch, âm khí nặng nề, ngột ngạt đến vậy! Đèn lồng đỏ lập lòe, dập dờn như ma trơi. Lúc này ông mới biết đây là địa phủ. Suýt chút nữa thì ông ngất lịm. Trương Hằng Chiếu nhìn ông mỉm cười bảo: “Ông đừng sợ! Hãy bình tĩnh lại nào”.

Trương Hằng Chiếu tiếp lời: “Thi thoảng cũng có một vài linh hồn của người sống đi lạc tới đây. Diêm Vương có gặp cũng không trách tội ông đâu, nhưng e rằng khó tránh khỏi sẽ bị truy hỏi vài câu. Chi bằng ông ngồi trong sảnh, đợi khi thoái đường tôi sẽ tiễn ông đi. Tôi cũng muốn hỏi thăm xem chuyện nhà cửa nhà tôi dạo này thế nào”. 

Cuộc phán xử kỳ lạ và chiếc gương soi nghiệp của Diêm Vương

Chu Giới Như ngồi chưa ấm chỗ thì Diêm Vương đã thăng đường. Ông lén nhìn qua khe cửa, thì thấy mấy chục người cùng đi với ông ban nãy đều lần lượt bị thẩm vấn nhưng nghe không rõ họ nói gì. Chỉ thấy người thì chau mày ủ rột, người lại rưng rưng muốn khóc, người thì nước mắt lưng tròng. Nhưng cũng có người trông rất điềm nhiên, có người lại khẽ mỉm cười. Có lẽ lúc này công tội phân minh, ai nấy đều có những vui buồn đan xen lẫn lộn với nhau. Sau đây, mỗi người lại tiếp tục một cuộc hành trình mới sướng khổ khác nhau. 

Lại thấy một người đàn ông cao lớn, lông mày hất ngược lên trên, trông rất dữ tợn. Ông này có vẻ như đã từng làm quan lớn hay đại gia tại dương gian. Ông rất hiên ngang, một mực hùng hổ tranh biện với Diêm Vương, dường như không phục với tội danh mà Diêm Vương phán xét cho mình.

Diêm Vương nhấc cánh tay lên khỏi mặt bàn, xua tay một cái, từ bên trái cung điện đột nhiên xuất hiện một chiếc gương to đùng, dài hơn một trượng (chừng 3,33m). Đó là một chiếc gương hình bầu dục được bao quanh bởi một vầng sáng, nhìn vào trong thấy cả vũ trụ bao la, thăm thẳm. Những vì tinh tú đang xoay chuyển giữa các hành tinh. Kỳ lạ là chiếc gương ấy không hề có giá đỡ mà vẫn cứ lơ lửng trên không.

Diêm Vương nhìn thẳng vào người đàn ông nọ, quát lớn: “Ngươi có biết cô gái này không?”. Người đàn ông nhìn chằm chằm vào chiếc gương. Trong gương xuất hiện một a hoàn còn khá trẻ, tay bị trói ngược ra phía sau. Vẻ mặt khiếp sợ lộ rõ trên khuôn mặt non nớt của cô. Chiếc roi da liên tiếp quật vun vút vào da thịt, vào mặt, vào cổ, vào bất cứ chỗ nào trên người cô một cách lạnh lùng.

Cô gái kêu lên đau đớn. Chiếc roi quật rách quần áo cô, có thể thấy vài nơi trên cơ thể cô đã hằn đỏ và tím bầm như những vệt máu lớn. Ai nấy đều kinh sợ không hiểu cô a hoàn này đã làm điều gì sai trái mà bị ông chủ đánh đập tàn nhẫn tới mức như vậy.

Lúc này Diêm Vương mới lên tiếng: “Sao ngươi lại đánh đập con cái người ta ra nông nỗi này?”. Người đàn ông đáp: “Nó là a hoàn nhà ta. Nó đánh vỡ chiếc bình ngọc mà ta tốn mấy nghìn lạng bạc mới mua về được. Chịu tội như vậy là đáng lắm”. Y vẫn vênh mặt, không chịu khuất phục.

Diêm Vương nói: “Được, nếu ngươi còn chưa phục, thì hãy xem đây!”. Diêm Vương lại vung vạt áo lên. Một tia chớp vụt lóe lên, trong chiếc gương hiện ra cảnh một cô gái xinh đẹp đang thổn thức trên giường vì bị làm nhục. Lúc này người đàn ông biết không thể chối cãi được những tội lỗi do mình gây ra, bèn cúi đầu nhận tội. 

Chiếc gương soi nghiệp của Diêm Vương. Ảnh dẫn theo diangucduky.blogspot.sg

Diêm Vương cho sai nha lôi người đàn ông ra ngoài. Những người có mặt tại đó ai nấy đều sợ xanh mặt. Không ngờ nhiều chuyện cứ ngỡ rằng chỉ có mình mình biết, quỷ thần không hay, mà nay lại hiện ra rõ mồn một như giữa thanh thiên bạch nhật. 

Một lúc sau thì thoái đường, Trương Hằng Chiếu tới hỏi tình hình con cháu trong nhà. Chu Giới Như nói sơ qua vài lời thì Trương Hằng Chiếu đã xua tay mà rằng: “Thôi ông đừng nói nữa, chỉ khiến tâm thêm phiền, ý thêm loạn”. 

Chu Giới Như hỏi: “Chiếc gương ban nãy có phải là “gương soi nghiệp” không?”. Trương Hằng Chiếu nói: “Đúng vậy”. Chu Giới Như lại hỏi: “Gương bình thường chỉ soi được hình ảnh đứng trước nó. Cái gương này sao lại có thể soi ra được cả những sự việc đã làm trong đời như vậy?”. 

Trương Hằng Chiếu nói: “Gương của con người chỉ soi được hình ảnh, cơ thể bên ngoài. Còn gương Thần lại soi được những thứ ẩn sâu trong tâm họ. Khi người ta làm việc gì đó, thiện hay ác trong tâm đều minh bạch cả. Một khi đã minh bạch rồi thì trong tâm sẽ luôn nghĩ tới điều này. Trong tâm luôn nghĩ tới chuyện này thì sẽ lưu lại hình ảnh về chuyện ấy. Cho nên chỉ cần soi một cái là toàn bộ hiện ra hết. Nếu vô tình phạm lỗi, bản thân họ cũng không hay biết thì không thể soi thấy. Bởi vì họ sẽ không để tâm tới chuyện ấy nên cũng không có hình ảnh của chuyện đó lưu lại trong ký ức. 

Diêm vương khi xử án tại địa phủ chỉ nhìn vào tâm của con người, xem việc đó là vô tình hay cố ý, rồi từ đó mới phân ra thiện – ác. Ông phải minh bạch được điều này. Nên ngay khi chưa thực sự làm một việc xấu ác nào đó, chỉ mới nghĩ tới nó thôi, thì âm gian đã ghi lại, không hề bỏ sót. Mai này khi hồn lìa khỏi xác, Diêm Vương sẽ dựa vào nghiệp ác và nghiệp thiện họ đã làm tại dương gian, mà phân xử xem linh hồn tiếp tục chịu tội hay được đi hưởng phúc”. 

Giới Như lại hỏi gương Thần vì sao có thể soi được nhân tâm? Trương Hằng Chiếu đáp rằng: “Tâm là thứ vô hình, mắt người không nhìn thấy được. Nó chỉ có thể hiển hiện nhờ vào một vật dụng nào đó. Khi con người chết đi, thân thể và linh hồn của con người sẽ tách nhau ra. Thân thể sẽ thối rữa và biến mất, nhưng linh hồn thì vẫn tồn tại. Nó giống như ngọn đèn sáng lấp lánh, bên ngoài không có bóng đen che khuất, bên trong cũng trống rỗng trong suốt, cả trong và ngoài đều một màu trắng muốt, lấp lánh. Cho nên chỉ cần có một vài gợn nhỏ, dẫu chỉ như một hạt bụi thì cũng đều hiện ra rất rõ ràng”. 

Trương Hằng Chiếu vừa nói xong thì một đám sai nha lại rộn ràng đi tới. Ông vội vàng kéo Chu Giới Như nấp vào một góc, đợi đám người kia đi qua, hai người mới ló mặt ra.

Trương Hằng Chiếu nói: “Ông hãy sớm trở về với thân xác của mình đi. Một lúc ở đây đã bằng mấy ngày trên dương gian rồi đó. Nếu không mau mau trở về, người nhà sẽ mang thi thể ông đi mai táng. Lúc ấy có muốn quay đầu về cũng không kịp”. Chu Giới Như khẽ gật đầu, im lặng đi theo Trương Hằng Chiếu. 

Họ đi vào một hoa viên, rồi rẽ cửa sau ra ngoài, đi mãi đi mãi, rẽ hết hành lang này, lại quành sang hàng lang khác. Những chiếc đèn lồng đỏ vẫn đung đưa theo gió, lập lòe như bóng ma trơi. Cuối cùng họ cũng đến một cái giếng cổ. Trương Hằng Chiếu lật nắp giếng lên, cầm tay Chu Giới Như, khóe mắt rưng rưng, nói không nên lời:

Tôi chỉ có thể tiễn ông tới đây thôi. Ông hãy bảo trọng! Ông có thể kể về những điều ông chứng kiến tại đây để khuyên răn con người thế gian hãy đối xử tốt với người khác. Vì hại người trước sau lại là hại chính mình, đối xử tốt với người khác thì sau này nhắm mắt xuôi tay mới có chốn tốt mà dung thân”. 

Chu Giới Như đột nhiên cảm thấy như có một cơn lốc từ chiếc giếng nổi lên, cuốn ông vào trong. Ông chỉ kịp nhìn thấy giọt nước mắt của người bạn rớt xuống, vẻ bịn rịn không muốn rời xa. Cơ thể ông nhẹ như chiếc lông hồng, khi cao khi thấp, cuộn theo vòng xoáy sâu hun hút của cơn lốc. Đột nhiên ông nhìn thấy ánh sáng chói mắt, lấy tay che khuôn mặt thì đã thấy mình ngã đánh bịch một cái xuống mặt đất.

Ông thức giấc thì thấy mình đang nằm trên giường. Vợ con, bạn bè, thân quyến vây quanh. Ai nấy đều mừng mừng tủi tủi, cảm tạ Thần Phật thương xót đưa ông từ cõi chết trở về. 

Cơ thể Chu Giới nhẹ như chiếc lông hồng, khi cao khi thấp, cuộn theo vòng xoáy sâu hun hút của cơn lốc trở về dương gian. (Ảnh dẫn theo Playbuzz)

***

Tại nhân gian muốn đo lường tốt xấu chỉ có thể nhìn vào hành vi của con người. Nhưng tại địa ngục tiêu chuẩn đo lường thiện ác lại là xét xem họ vô tình hay cố ý, chính là nhìn vào nhân tâm. Nếu vô tình gây nghiệp ác, tổn hại tới người khác, tội nghiệp của họ cũng nhẹ nhàng hơn, có cơ hội được Diêm Vương lượng thứ. Nhưng nếu cố ý hành ác, giành giật lợi ích cho bản thân, giết người hại mệnh thì sẽ được nhận lại hậu quả gấp bội dưới âm tào.

Con người nhìn vào hành vi bề mặt còn Thần Phật lại chỉ xét đến nhân tâm. Đó là lý do vì sao nhiều người luôn thắc mắc: “Tôi bái Phật thành kính, dâng hương lễ chùa, cúng dường tam bảo đầy đủ, thành tâm. Nhưng sao lúc nào tôi cũng gặp trắc trở, cũng chẳng thấy được Thần Phật phù hộ chút gì?“.

Thần Phật không cần mâm cao cỗ đầy cúng lễ ra sao. Thần Phật nhìn vào nhân tâm hướng thiện, cần người ta hành thiện tích đức, lấy Thiện đãi người, một lòng ngưỡng vọng với thần linh.

Hòa thượng tu luyện trong chùa và người tu giữa xã hội đời thường là khác nhau về hình thức bên ngoài. Nhưng Thần Phật cũng chỉ nhìn tới nhân tâm của họ mà thôi. Đó là tiêu chuẩn lớn nhất để đo lường sự thành kính với thần linh, sự kiên định, chân chính với con đường tu Đạo.

Theo Đại Kỷ Nguyên tiếng Trung
Nhã Văn biên dịch

Xem thêm:

 

Continue Reading
Advertisement dang tin quang cao rao vat
Click to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Văn hóa

5 bài học quan trọng của cuộc đời

Published

on

Bài số 1: Bài học về sự quan tâm

Trong tháng thứ 2 của khoá học y tá, vị giáo sư của chúng tôi đã cho chúng tôi một câu hỏi hết sức bất ngờ trong bài thi vấn đáp. Tôi đã lướt qua hầu hết các câu hỏi trong bài thi, và ngạc nhiên dừng lại ở câu hỏi cuối cùng: “Hãy cho biết tên người phụ nữ quét dọn trường học của chúng ta?”. Một câu hỏi không có trong chuyên môn, chắc đây chỉ là một câu hỏi đùa thôi. Tôi đã nghĩ vậy!

Thật ra, tôi đã nhìn thấy người phụ nữ đó vài lần. Cô ấy cao, tóc sẫm màu và khoảng chừng 50 tuổi nhưng làm sao mà tôi có thể biết được tên cô ta cơ chứ? Tôi đã kết thúc bài làm của mình với câu cuối cùng bị bỏ trống.

Cuối giờ kiểm tra, một sinh viên đã hỏi vị giáo sư rằng: “Liệu ông có tính điểm cho câu hỏi cuối cùng kia không?”, ông ta trả lời: “Chắc chắn rồi”, rồi ông nói tiếp: “Trong công việc, các em sẽ gặp rất nhiều người, tất cả họ đều quan trọng, họ xứng đáng được nhận sự quan tâm của các em, dù chỉ là một nụ cười hay một câu chào”.
Tôi đã không bao giờ quên bài học đó trên mỗi bước đường đời của mình sau này, và tôi cũng không bao giờ quên tên của người phụ nữ đó, cô Dorothy.

Hình ảnh nội tuyến 2

Bài số 2: Bài học về sự giúp đỡ

Trong một đêm mưa bão bất thường trên đường phố Alabama vắng vẻ, lúc đó đã 11h30 khuya, có một bà lão da đen vẫn cứ mặc cho những ngọn roi mưa quất liên hồi vào mặt, cố hết sức vẫy vẫy cánh tay để xin đi nhờ xe.

Một chiếc xe chạy vút qua, rồi thêm một chiếc xe nữa, không ai để ý đến cánh tay dường như đã tê cứng vì lạnh cóng. Mặc dù vậy, bà lão vẫn hy vọng và vẫy chiếc xe kế tiếp. Một chàng trai da trắng đã cho bà lên xe. (Mặc cho cuộc xung đột sắc tộc 1960). Bà lão trông có vẻ rất vội vã, nhưng cũng không quên cám ơn và ghi lại địa chỉ của chàng trai.

Bảy ngày trôi qua, cánh cửa nhà chàng trai tốt bụng vang lên tiếng gõ cửa. Chàng trai ngạc nhiên hết sức khi thấy một cái tivi khổng lồ ngay trước cửa nhà mình. Một lá thư được đính kèm, trong đó viết: “Cảm ơn cháu vì đã cho bà đi nhờ xe vào cái đêm mưa hôm ấy. Cơn mưa không những đã làm ướt sũng quần áo mà nó còn làm lạnh buốt trái tim và tinh thần của bà nữa. Rồi thì lúc đó cháu đã xuất hiện như một thiên thần. Nhờ có cháu, bà đã được gặp người chồng tội nghiệp của mình trước khi ông ấy trút hơi thở cuối cùng. Một lần nữa bà muốn cảm ơn cháu đã không nề hà khi giúp đỡ bà.”
Cuối thư là dòng chữ: “Chân thành – Bà Nat King Cole”.

Hình ảnh nội tuyến 3

Bài số 3: Bài học về lòng biết ơn

Vào cái thời khi mà món kem nước hoa quả còn rất rẻ tiền, có một câu chuyện về cậu bé 10 tuổi thế này: Ngày nọ, Jim – tên của cậu bé – sau một hồi đi qua đi lại, ngó nghiêng vào cửa hàng giải khát đông nhất nhì thành phố, nơi có món kem nước hoa quả mà cậu rất thích, mạnh dạng tiến lại gần cái cửa, đẩy nhẹ và bước vào. Chọn một bàn trống, cậu nhẹ nhàng ngồi xuống ghế và đợi người phục vụ đến.

Chỉ vài phút sau, một người nữ phục vụ tiến lại gần Jim và đặt trước mặt cậu một ly nước lọc. Ngước nhìn cô phục vụ, cậu bé hỏi: “Cho cháu hỏi bao nhiêu tiền một đĩa kem nước hoa quả ạ?”. “50 xu“, cô phục vụ trả lời. Nghe vậy, Jim liền móc trong túi quần ra một số đồng xu lẻ, nhẩm tính một hồi, cậu hỏi tiếp: “Thế bao nhiêu tiền một đĩa kem bình thường ạ?”. “35 xu”, người phục vụ trả lời cậu bé cộc lốc vì lúc đó khách vào cửa hàng rất đông và đang đợi cô. Cuối cùng, người nữ phục vụ cũng mang đến cho Jim món kem mà cậu yêu cầu, và sang phục vụ những bàn khác. Cậu bé ăn xong kem, để lại tiền trên bàn và ra về.

Khi người phục vụ quay trở lại để dọn bàn, cô ấy đã bật khóc khi nhìn thấy 2 đồng kẽm (1 đồng bằng 5 xu) và 5 đồng xu lẻ được đặt ngay ngắn trên bàn, bên cạnh 35 xu trả cho đĩa kem mà Jim đã gọi – Jim đã không thể có món kem nước hoa quả mà cậu ấy thích bởi vì cậu ấy chỉ có đủ tiền để trả cho một đĩa kem bình thường và một ít tiền boa cho cô.

Hình ảnh nội tuyến 1

Bài số 4: Bài học về sự tự giác và trách nhiệm

Xưa thật là xưa, có một ông Vua nọ, một hôm ông ta sai quân lính đặt một tảng đá lớn nằm chắn ngang đường đi. Xong, ông nấp vào một bụi cây gần đấy và theo dõi.

Lần lượt ông ta thấy, những thương nhân giàu có đi qua, rồi đến những cận thần của ông đi qua, nhưng không ai có ý định xê dịch tảng đá sang bên nhường chỗ cho lối đi cả, họ chỉ lẩm nhẩm đổ lỗi cho nhà Vua vì đã không cho người giữ sạch sẽ con đường.

Một lúc sau, nhà Vua nhìn thấy một người nông dân đi tới với một xe rau cồng kềnh nặng trĩu. Nhìn thấy tảng đá, người nông dân liền ngừng xe và nhảy xuống đất, cố hết sức mình ông ta đã đẩy được tảng đá sang bên kia vệ đường. Vừa làm ông ta vừa lẩm bẩm: “Thật không may nếu có ai đó không thấy mày và vấp phải, chắc là sẽ đau lắm đây”. Xong đâu đấy, người nông dân quay trở lại xe để tiếp tục đi tiếp, thì bỗng nhìn thấy một bao tiền to đùng đặt ngay chỗ mà ông đã di chuyển tảng đá. Đó là một một món quà của Đức Vua cho người nào dịch chuyển được tảng đá.

Câu chuyện của người nông dân này đã giúp chúng ta nhận ra một điều quý giá mà rất nhiều người trong chúng ta không bao giờ nhận thấy: Vật cản đôi khi cũng có thể là một cơ hội tốt.

Hình ảnh nội tuyến 4

Bài số 5: Bài học về sự hy sinh

Đã lâu lắm rồi, nhiều năm đã trôi qua, khi tôi còn là tình nguyện viên tại một bệnh viện, tôi có biết một cô gái nhỏ tên Liz – cô ấy đang mắc phải một căn bệnh rất hiểm nghèo.

Cơ hội sống sót duy nhất của cô là được thay máu từ người anh trai 5 tuổi của mình, người đã vượt qua được cơn bạo bệnh tương tự một cách lạ thường nhờ những kháng thể đặc biệt trong cơ thể. Bác sĩ đã trao đổi và giải thích điều này với cậu bé trước khi yêu cầu cậu đồng ý cho cô em gái những giọt máu của mình. Lúc ấy, tôi đã nhìn thấy sự lưỡng lự thoáng qua trên khuôn mặt bé nhỏ kia. Cuối cùng, với một hơi thở thật sâu và dứt khoát cậu bé đã trả lời rằng: “Cháu đồng ý làm điều đó để cứu em cháu”.

Nằm trên chiếc giường kế bên em gái để thuận tiện hơn cho việc truyền máu, cậu bé liếc nhìn em gái và đôi mắt ngời lên niềm vui khi thấy đôi má cô bé hồng lên theo từng giọt máu được chuyền sang từ người cậu. Nhưng rồi, khuôn mặt cậu bỗng trở nên tái xanh đầy lo lắng, cậu bé ngước nhìn vị bác sĩ và hỏi với một giọng run run: “Cháu sẽ chết bây giờ phải không bác sĩ?” Thì ra, cậu bé non nớt của chúng ta đã nghĩ rằng: cậu ta sẽ cho cô em gái tất cả máu trong người mình để cứu cô ấy và rồi cậu sẽ chết thay cô.

Hình ảnh nội tuyến 5

Nguồn: Báo Thanh Niên
 

 

By (songhanhphuc.net)

Continue Reading

Văn hóa

Ai là số 1?

Published

on

Tôi không muốn phê phán thế giới hiện đại mà chúng ta đang sống. Tuy nhiên, tôi thấy phần lớn những căng thẳng mà chúng ta phải trải qua là do cách chúng ta được giáo dục ở trường học, nơi mà sự cạnh tranh luôn được đặt lên hàng đầu. Bạn luôn phải cạnh tranh với ai đó để tồn tại và bạn phải là người giỏi nhất. Điều này tạo ra vô số vấn đề rắc rối. Mọingườimảimêtìmkiếmnhữngđiềuphùphiếmkhôngtưởng, để rồi ngẫm lại chỉ chuốc lấy căng thẳng và phiền não.

Lấy việc kinh doanh làm ví dụ. Bạn có thể kiếm được hàng triệu đô, hay thậm chí một tỷ, nhưng vẫn sẽ luôn có những người giàu có hơn bạn. Đứng trước những con người này, bạn chẳng là gì cả. Bạn nhìn vào những thành quả mình đạt được rồi đem so sánh với những người thành công hơn, bạn khó chịu vì cảm thấy vẫn chưa đủ. Thế là bạn lại lao vào làm việc cật lực hơn, chẳng cần biết liệu có quá sức hay không. Bạn cố chạy theo cầu vồng vì nó quá quyến rũ nhưng dĩ nhiên bạn sẽ chẳng bao giờ với tay bắt được ảo ảnh này!

“Cuộc đời có nghĩa gì
Nếu gấp gáp lo toan,
Chẳng còn lấy thời gian
Để dừng chân thưởng ngoạn » – William Henry Davies
 
Có thể bạn sẽ e ngại nếu phải “sống chậm” lại, bạn sẽ không có điều kiện thỏa mãn nhu cầu vật chất cá nhân và trách nhiệm chu cấp cho gia đình. Lo lắng của bạn cũng dễ thông cảm. Tuy nhiên, hãy nghĩ xem cuộc sống của bạn sẽ ra sao nếu luôn kéo theo quá nhiều lo lắng và stress. Bạn sẽ giữ được phẩm chất từ ái, khoan dung, độ lượng, hay trở nên nóng nảy, cáu bẳn, đãng trí, mệt mỏi hơn cả về thân và tâm? Phải chăng bạn đang để những bận rộn, toan tính, tham vọng che lấp tâm tỉnh thức, bỏ quên nhu cầu được chăm sóc, yêu thương của chính mình và những người thân xung quanh?
Đúng là ai cũng cần kiếm sống nhưng điều đó không có nghĩa chúng ta phải trở thành nô lệ cho sự mưu sinh để tồn tại và sống một cuộc đời tẻ nhạt. Đơn giản hóa cuộc sống và bớt một chút kỳ vọng sẽ mang lại cho bạn cảm giác tự do, thời gian sẽ dường như trôi chậm lại và êm ái hơn. Chẳng cần bon chen, quá căng thẳng không cần thiết, hãy cân bằng lại cuộc sống, nhẹ nhàng bước đi trên con đường Trung đạo với niềm hỷ lạc sâu sắc.

(Đức Pháp Vương Gyalwang Drukpa)

By (songhanhphuc.net)

Continue Reading

Văn hóa

VÌ SAO BẠN KHÔNG CẢM THẤY HẠNH PHÚC NGAY CẢ KHI CÓ ĐẦY ĐỦ MỌI THỨ?

Published

on

Hạnh phúc đến từ đâu ?

Hạnh phúc chính là mục tiêu của cuộc sống. Và điều này đang còn thiếu. Để đạt được hạnh phúc thì  tri ân là điểm mấu chốt. Chúng ta thường nghĩ rằng tri ân phải xuất phát từ hạnh phúc, từ cảm giác hạnh phúc nhưng thực ra không phải như vậy. Cảm nhận hạnh phúc xuất phát từ niềm  tri ân. Nhưng đa số mọi người thường hiểu  ngược lại: tức là hạnh phúc đem lại sự hài lòng. Theo tôi trước tiên bạn phải có được sự hài lòng và kết quả sẽ là hạnh phúc.

 

Vậy thì hài lòng đến từ đâu? 

Đến từ niềm tri ân, không nhất thiết phải đến từ hạnh phúc. Nhưng tất nhiên bạn cũng có thể nghĩ tới hạnh phúc như là một nguồn gốc của hài lòng,  không có điều gì sai ở đây nhưng nói chính xác hơn thì phải theo cách ngược lại. Nghĩa là hài lòng đem lại hạnh phúc và tri ân dẫn đến hài lòng.

 

Vì sao chúng ta lại không thể tri ân? 
 Thật ra không khó để tri ân. Nhưng điều đáng tiếc là chúng ta không  có khái niệm về niềm tri ân.  Thực tế là thực hành tri ân không có gì là phức tạp. Chẳng hạn như, khi mở mắt ra, chúng ta có thể nhìn thấy mọi người và thế giới xung quanh ở trước mắt. Chúng ta phải tri ân điều đó. Và chúng ta phải tri ân thực tế là mình có thể đi lại, có thể lái xe, có thể ăn, ngủ, đứng. Tất cả những điều nho nhỏ đó hầu như không là gì đối với chúng ta thực sự lại là những điều có ý nghĩa to lớn. Nhưng với chúng ta, việc có thể đi lại  thoải mái trên đôi chân của mình không là gì cả. Vâng, hàng triệu người đang đi lại ngoài kia  mà, có gì đặc biệt đâu? Nhưng đó không phải là ‘một điều đương nhiên’ với tất cả mọi người. Đó thực sự là một món quà to lớn bởi hàng triệu người đang nằm trên giường bệnh hoặc bị tàn tật đều không thể làm được điều rất đơn giản đó. Thực tế là việc chúng ta có thể đi lại, có thể nhìn thấy nhau đã là một điều kỳ diệu. Mọi khía cạnh của cuộc đời đều là diệu kỳ và vĩ đại. Nếu biết chấp nhận sự thật này thì cuộc sống của bạn sẽ tràn đầy sự hài lòng và điều này sẽ khiến bạn hạnh phúc.

 

 

Toàn bộ những gì diễn ra trong cuộc đời đều là bậc thầy vĩ đại.
 

Theo cách đó, thì cuộc sống của chúng ta luôn tràn đầy ý nghĩa. Bất kể bạn đang làm điều gì, nghĩ gì, thấy gì, sống ở đâu, nói chuyện với ai, sống với ai cũng không quan trọng. Như Đức Milarepa đã khai thị “cho dù giấc mơ ban ngày là gì, cho dù giấc mơ ban đêm là gì thì cả hai giấc mơ đối với tôi đều là bậc Thầy vĩ đại”. Bậc thầy theo nghĩa đã cho chúng ta rất nhiều bài pháp vĩ đại về mọi thứ nhưng đặc biệt là cảm giác biết ơn. Ví dụ nếu bạn nhìn thấy một người bị ốm chính điều này làm bạn tri ân hơn về cuộc sống. Tại sao? Bởi vì bạn nhìn người đó và nghĩ “Anh ấy ốm nặng, thật tội nghiệp. Nhưng tôi không ốm, tôi thật là may mắn”. Người ốm đó chính là bậc thầy lớn đối với bạn mặc dù anh hay chị ấy không giảng dạy giáo pháp cho bạn nhưng chỉ sự hiện diện đó đã là một bài pháp, cho bạn hiểu được mình là người may mắn. Bạn phải cảm thấy vô cùng may mắn thực tế là bạn không ốm đau, bạn không bị bại liệt hay điều gì tương tự. Đó chính là tri ân. Khi bạn thấy một người rất già, gần như không đi lại được bạn lại có thể tri ân bản thân mình chưa già đến thế và bạn cũng có thể đếm “Tôi còn 20 năm nữa mới già bằng người kia. Tôi chẳng phải may mắn hay sao?” Vậy đó, bất cứ khi nào bạn gặp một người có vấn đề, bạn sẽ tri ân. Nếu bạn gặp một người đang vui vẻ, bạn cũng cần tri ân. Chỉ đơn giản bởi vì bạn cần tri ân khi mình đang có cuộc sống tốt đẹp. Về mặt logic là thế.

 

Nguyên nhân thực sự khiến bạn phiền não ?
Hãy thử tưởng tượng rằng bạn phải nằm trên giường, không thể di chuyển, không có sức lực để di chuyển do ốm đau. Chỉ đơn giản tưởng tượng như vậy. Việc bạn có thể đi lại, không quan trọng là nhanh chậm, chỉ riêng việc bạn có thể tự di chuyển trên đôi chân của mình đã là một điều vĩ đại. Điều quan trọng là phải nhận ra. Nếu bạn đã bắt đầu nhận ra thông qua việc trưởng dưỡng lòng tri ân thì chắc chắn bạn sẽ có thể ngay lập tức có được sự hài lòng. Khi đó sự hài lòng sẽ không cần điều kiện gì cả. Bạn không cần làm cho bản thân thích thú theo cách như đi chơi công viên, có những hoạt động giải trí như mua sắm, tiệc tùng vv… Những điều này không còn quan trọng nữa bởi vì bạn đã xây dựng được sự hài lòng thông qua một cách đúng đắn đó là niềm tri ân. Vì vậy điều quan trọng đầu tiên trong cuộc sống hàng ngày bạn cần phải nhận ra là biết ơn, tri ân việc bạn được làm người. Điều này rất quan trọng. Khi không có cảm giác tri ân, bất kỳ thứ gì bạn có như một người vợ, bạn gái, bạn trai, cha mẹ, con cái, tài sản, tất cả đều có thể khiến bạn không hài lòng vì lý do không tốt lắm, không đẹp lắm, không duyên dáng lắm. Và đó chính là nguyên nhân của phiền não.

 

 

Cách tốt nhất để thực hành tri ân
Vậy làm cách nào để tri ân tất cả những điều đó. Bạn không phải tri ân lần lượt từng thứ. Trước tiên, người ta phải tri ân cuộc sống của chính mình. Như tôi đã nói, một khi bạn có thể tri ân cuộc sống của chính mình bạn sẽ tự nhiên tri ân mọi người, hay những của cải và bất cứ thứ gì bạn có quanh mình. Tất cả đều sẽ làm bạn rất hài lòng. Ngay cả một người thù địch với bạn cũng không thành vấn đề. Bởi vì bạn quá bận, bạn đang đầy lòng tri ân. Bạn không có thời gian để làm những việc vô nghĩa và hay phàn nàn về cuộc sống. Cuộc đời của bạn hoàn toàn tràn ngập niềm tri ân và không có thời gian hay chỗ dành cho những điều vô nghĩa.


(Tr

ích pháp thoại của Đức Pháp Vương  Gyalwang Drukpa về tại Pháp)

By (songhanhphuc.net)

Continue Reading
Advertisement
Advertisement

Phong thủy

Ôtô

Tin rao mới nhất

"Đăng nhanh-Bán nhanh"

2 Teen

Xu hướng