Connect with us
dang tin quang cao rao vat

Văn hóa

Bí quyết đột phá của nhà tạo mẫu tóc hàng đầu thế giới: Hãy mở lòng, ‘khi học trò sẵn sàng, người thầy sẽ xuất hiện’

Published

on

Gabriel Georgiou là cái tên quyền lực trong làng tạo mẫu tóc thế giới. Tên tuổi của anh sánh ngang với những ngôi sao nổi tiếng của Hollywood và Bollywood như Jessica Alba, Robert Downey Jr, Deepika Padukone, Anushka Sharma… Điều gì đã giúp anh trở thành một phần không thể thiếu của nền điện ảnh thế giới? Có lẽ, bạn sẽ bất ngờ và bị lôi cuốn khi nghe câu chuyện của anh. 

Giấc mơ thuở ấu thơ và quyết định tới Ấn Độ

Là người Úc gốc Hy Lạp, từ nhỏ Gabriel đã ấp ủ giấc mơ trở thành diễn viên. Tuy nhiên mơ ước này không được cha mẹ ủng hộ nên khi trưởng thành, chàng trai Gabriel đã quyết định đi theo nghề của anh trai, tạo mẫu tóc cho các tạp chí, các video âm nhạc và các chương trình thời trang. Anh chia sẻ: “Công việc này đã thực sự cuốn hút tôi”.

Chân dung nhà tạo mẫu tóc hàng đầu thế giới, Gabriel Georgiou (Ảnh: Mara Desipris / Steven Mena)

Gabriel Georgiou thành danh trong ngành giải trí bằng những đóng góp và dấu ấn đáng nể. Anh từng đạt giải thưởng danh giá “Nhà tạo mẫu tóc ưu tú nhất” của tạp chí Vogue Ấn Độ vào năm 2014. Đồng hành cùng các chương trình, Gabriel đã tạo nênnhững sắc thái huy hoàng lộng lẫy chưa từng có cho dàn diễn viên sáng giá nhất màn ảnh Bollywood trên thảm đỏ, và trong các vai diễn.

Gabriel xuất hiện trên tập chí CQ số Tháng 12/2016. (Ảnh chụp màn hình)

Anh là nhà thiết kế tóc độc quyền cho nữ chính Deepika Padukone trong bộ phim huyền thoại “Bajirao Mastani” (Tạm dịch: Trái tim bất diệt). Trong phim, Nữ hoàng điện ảnh Deepika xuất hiện liên tục với những kiểu tóc đẹp mê hồn đã khiến người xem không thể rời mắt. Ngoài ra, Gabriel cũng là nhà thiết kế tóc cho nữ diễn viên kiêm đạo diễn điện ảnh Anushka Sharma trong đám cưới cổ tích cùng vận động viên Cricket nổi tiếng nhất nhì thế giới, Vilat Kohli được tổ chức hồi tháng 11/2017. 

Anushka Sharma đẹp lộng lẫy trong ngày cưới, nhờ bàn tay tài năng của nhà thiết kế Gabriel Georgiou (Nguồn ảnh: Gabriel Georgiou)

Gabriel tốt nghiệp từ Học viện tóc đẳng cấp nhất thế giới – Học viện Tony & Guy London. Sau đó, Gabriel học tiếp các khóa học trang điểm, phục trang, tóc giả tại trường Cao đẳng Flagstaff thuộc hệ thống giáo dục TAFE, Melbourne, thỏa sức sáng tạo tại những salon thời trang danh tiếng từ Úc đến Athens, London đến Los Angeles.

Cuối cùng vào năm 2008, Gabriel quyết định dừng chân gắn bó với Mumbai, Ấn Độ, kinh đô điện ảnh thứ hai của thế giới, theo lời mời của Công ty Quản lý nghệ thuật sáng tạo Anima. Quyết định đến Ấn Độ cách đây 5 năm có thể được coi là mạo hiểm. Anh chia sẻ: “Ấn Độ là một miền đất đầy tiềm năng, khơi dậy những ý tưởng sáng tạo bởi nó gắn liền với nền công nghiệp thời trang và điện ảnh khổng lồ. Tuy nhiên, thời điểm đó không có người nước ngoài thuộc lĩnh vực thời trang tóc sinh sống và làm việc tại đây. Các nhà quản lý công ty Anima muốn tạo dựng những bước đột phá, họ mời tôi và tất nhiên, bởi luôn sẵn sàng cho những thử thách, tôi đã đồng ý”.

Gabrial Georgiou trong lễ trao giải “Nhà tạo mẫu tóc xuất sắc” của năm 2014, bình chọn bởi tạp chí Vogue Ấn Độ. (Ảnh dẫn qua: Ntdin)

Khi mới đến đây, ngành làm tóc ở Ấn Độ khiến Gabriel thật sự ngạc nhiên. “Tôi có cảm tưởng như mình đang quay lại quá khứ, trở về những năm 80. Mọi người đều để tóc như nhau, nếu có kiểu đầu nào phong cách một chút thì đều giống như là để đi dạ hội. Kiểu đầu texture (cắt tỉa), đơn giản tự nhiên nhưng rất phong cách ngay lập tức được các sao Bollywood đón nhận, bởi họ muốn trông giống như các minh tinh Hollywood. Tôi thật may mắn và hạnh phúc được là một phần của cuộc cách mạng thời trang này, phải nói nó tạo được một sự đột phá đáng kể tại thời điểm đó, cách đây đúng 5 năm”.

Tài năng ngày càng tỏa sáng nhờ thực hành tu luyện Pháp Luân Đại Pháp

Cứ như vậy, từ một nhà thiết kế thời trang tóc cho tạp chí ảnh, dần dần anh trở thành nhà thiết kế tóc cho các diễn viên điện ảnh nổi tiếng. Anh luôn bứt phá bằng những phong cách mới, thỏa sức sáng tạo đồng thời hòa quyện vẻ đẹp truyền thống và đương đại, đơn giản mà tỉ mỉ. Những kiểu đầu kết hợp giữa texture (cắt tỉa) và struture (tạo kết cấu) rất riêng của anh đã gây tiếng vang lớn và giúp anh trở thành một trong những nhà thiết kế thời trang tóc được ưa chuộng nhất trong giới showbiz.

Gabriel Georgiou (bên phải) đang thiết kế tóc cho siêu sao điện ảnh Bollywood Kareena Kapoor. (Ảnh: Twitter)

Với bản tính thích mạo hiểm, đam mê và nhiệt huyết, bản lĩnh trước mọi khó khăn, thử thách, Gabriel đã rất thành công trong sự nghiệp của mình. Tuy nhiên, khi được hỏi liệu còn có bí quyết nào khác giúp anh khẳng định bản thân cũng như trụ vững và càng ngày càng tỏa sáng trong môi trường có nhiều sao như ở Mumbai, anh chia sẻ:

Tôi được như ngày hôm nay là nhờ hàng ngày thực hành tu luyện Pháp Luân Đại Pháp – hay còn gọi là Pháp Luân Công.

Gabriel Georgiou đang luyện bài công pháp số 5 của Pháp Luân Công. (Ảnh dẫn qua Ntdin)

Gabriel được một chuyên gia trang điểm người Úc giới thiệu về Pháp Luân Công vào năm 2002, trong một buổi cùng tham gia làm chương trình truyền hình. Anh xúc động kể lại:

“Lúc đó tôi đang làm việc trong một chương trình truyền hình, khi chúng tôi chia sẻ với nhau về cuộc sống, tâm linh, cô ấy nói rằng mình đang tập Pháp Luân Công và đưa cho tôi một tờ giới thiệu. Tôi đọc và linh cảm thấy có một sự kết nối kỳ lạ. Tôi được biết đây là một môn pháp tu luyện giúp cải thiện cả thân lẫn tâm, chiểu theo nguyên lý của vũ trụ là Chân – Thiện – Nhẫn và hoàn toàn miễn phí”. 

“Thẳm sâu bên trong mình tôi ý thức được rằng lòng tốt và tri thức luôn được trao và nhận từ trái tim. Chúng không thể mua được bằng tiền. Tôi cũng tâm đắc với câu thành ngữ: “Khi học trò sẵn sàng, người thầy sẽ xuất hiện”. Mọi việc không đến với chúng ta một cách ngẫu nhiên và tôi cảm thấy ngay lập tức tôi đã sẵn sàng đón nhận môn tập này”, anh nói thêm.

Từ khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, cơ thể Gabriel được cải biến không ngừng, không chỉ khỏe mạnh, tràn đầy năng lượng, tinh thần anh còn sảng khoái, lạc quan, và mạnh mẽ. Mọi việc xảy ra dù là khó khăn đến mấy, anh đều vượt qua hết sức dễ dàng.

Gabriel Georgiou đang luyện bộ công pháp số 2 của Pháp Luân Công. (Ảnh dẫn qua Ntdin)

Anh cho biết:“Tôi đã được rất nhiều lợi ích nhờ môn tập này, ở mọi phương diện và hình thức khác nhau. Suốt 15 năm qua tôi không hề ốm đau, thậm chí không cảm lạnh. Tôi đã từng bị chứng vẹo cột sống nhẹ, nhưng ngay khi bắt đầu ngồi thiền bài thứ 5 của môn Pháp Luân Công, tôi cảm thấy cơ thể mình có chuyển biến, cột sống của tôi kêu răng rắc. Cũng chẳng biết từ lúc nào, bệnh vẹo cột sống biến mất. Nó hoàn toàn biến mất nhờ thiền định”.

Anh cũng đề cập đến bệnh dị ứng, chứng mất ngủ, bi quan về cuộc sống và trầm cảm.“Nhưng tất cả đều đã biến mất. Bây giờ tôi nhìn mọi thứ một cách lạc quan. Tôi luôn luôn hạnh phúc, luôn luôn mỉm cười, ngủ ít bao nhiêu cũng không vấn đề gì. Tôi tràn trề sinh lực. Tôi không xem các khó khăn gặp phải giống như trước kia nữa. Tôi chỉ coi nó rất nhẹ nhàng và biết rằng luôn luôn có một bức tranh lớn hơn cho tất cả mọi sự việc đang diễn ra ở đây”.

Khi lần đầu tiên nghe được thông tin về cuộc bức hại đang diễn ra tại Trung Quốc, Gabriel thật sự chấn động. Anh nói:

Tôi không hiểu vì sao chính quyền lại bức hại một điều tuyệt vời và có ích cho xã hội đến như vậy, hơn nữa nó lại có nguồn gốc từ chính nền văn hóa cổ xưa của họ.

Sau khi tìm hiểu, anh biết được chính sự phát triển nhanh chóng và mạnh mẽ của Pháp Luân Công đã khiến ông Giang Trạch Dân cảm thấy quyền lực của mình bị đe dọa và đố kỵ khi Pháp Luân Công nhanh chóng chiếm được cảm tình của người dân. Hơn nữa, Pháp Luân Công hướng con người đến những giá trị đạo đức truyền thống, đưa người dân quay trở về với niềm tin vào tâm linh, vào Thần Phật, đi ngược lại hệ tư tưởng vô thần của ĐCSTQ, bởi vậy liền bị coi là mối đe dọa, cần trừ bỏ.

Để bày tỏ sự ủng hộ và giúp mọi người nâng cao nhận thức về Pháp Luân Công và sự thật về cuộc bức hại vô nhân tính ở Trung Quốc, Gabriel đã tích cực tham gia các hoạt động như diễu hành, thỉnh nguyện ôn hòa… Anh giữ vai trò làm người dẫn chương trình trong các sự kiện quan trọng như Lễ rước đuốc Nhân quyền Toàn cầu ở Athens, năm 2007, một năm trước Thế vận hội ở Trung Quốc, và làm người dẫn chương trình trong nhiều sự kiện giảng rõ sự thật ở các thành phố lớn ở Úc.

“Tôi luôn luôn hạnh phúc, luôn luôn mỉm cười”.(Ảnh: Taste of life)

Bên cạnh công việc hàng ngày, Gabriel cho biết anhđang theo đuổi dự án viết sách và triển lãm lấy cảm hứng từ nền văn hóa truyền thống Trung Hoa cổ đại. Anh chia sẻ:“Đây là một dự án phi lợi nhuận với mục tiêu nâng cao nhận thức về những tội ác tàn bạo và vô nhân tính chống lại nhân loại cũng như vạch trần cuộc đàn áp bức hại Pháp Luân Công ở Trung Quốc. Ngoài ra, chương trình sẽ giới thiệu vẻ đẹp của việc thực hành Chân – Thiện – Nhẫn thông qua những hình ảnh ấn tượng và xúc động cho người xem”.

Trả lời cho câu hỏi yếu tố nào là thách thức lớn nhất đối với anh khi là một phần của ngành công nghiệp tạo mẫu tóc, Gabriel nói: “Đó là việc không để bị những cám dỗ của thế giới thời trang hào nhoáng làm cho bị ảo tưởng. Luôn là chính mình, và không để cho bản thân bị mê hoặc bởi ngành công nghiệp rất đặc thù này”.

Thiền định giúp nhà thiết kế cân bằng cuộc sống thực tại và thăng hoa những giá trị tinh thần.

Khi được hỏi về cách anh kết hợp luyện tập tâm linh vào công việc hàng ngày của mình trong một lĩnh vực sôi động và nhiều cạnh tranh, Gabriel nói một cách đơn giản: “Mục tiêu của sự giác ngộ không phải chỉ biết lý thuyết cái Thiện, mà phải thực hành nó và liên tục ước thúc bản thân để có thể trở thành người tốt hơn, và tốt hơn nữa”.

Giải thích về điều này, anh cũng cho biết, trước khi đến với Pháp Luân Công, anh cũng biết rằng mỗi người đều cần phải là người tốt ở ngay trong môi trường xã hội của mình. Nhưng thế nào là tốt và thế nào là xấu thì lại là những điều đôi khi rất mơ hồ. Vì thế, sau khi đọc cuốn sách Chuyển Pháp Luân, anh chia sẻ: “Đây chính là những điều mà cả đời tôi đang tìm kiếm”.

Gabriel tin rằng:

Cuộc sống ẩn chứa vô vàn những giá trị đẹp đẽ, cao thượng, và con người cần phải biết trân quý từng giá trị mà cuộc sống mang lại.

Bằng một tâm thái tích cực, lạc quan, anh mang đến hơi thở trong lành cho cuộc sống của chính mình và những người xung quanh, từng mẫu tóc thời trang qua bàn tay anh thiết kế đều toát lên vẻ đẹp của một nội tâm an hòa, vẻ đẹp của Chân – Thiện – Nhẫn.

*****

Pháp Luân Đại Pháp đem đến sức khỏe và lợi ích cho những người theo tập. (Ảnh: Minghui.org)

Pháp Luân Đại Pháp (hay còn được gọi là Pháp Luân Công) là một môn tu luyện thiền định cổ xưa của Phật gia lấy việc đồng hóa với đặc tính căn bản của vũ trụ Chân – Thiện – Nhẫn làm cơ sở. Pháp Luân Công được ông Lý Hồng Chí giới thiệu ra công chúng vào năm 1992 tại Trung Quốc. Bằng phương thức người truyền người, tâm truyền tâm, đến nay Pháp Luân Đại Pháp đã được phổ biến tại 114 quốc gia với hàng trăm triệu người theo học và các cuốn sách đã được dịch ra 38 loại ngôn ngữ. Mặc dù đem đến rất nhiều lợi ích cho cộng đồng cả về sức khỏe và tinh thần, nâng cao đạo đức xã hội, nhưng môn tu luyện thiền định ôn hòa này đã và vẫn đang bị bức hại tàn nhẫn ở Trung Quốc kể từ năm 1999. 

An Nhiên

Xem thêm:

Continue Reading
Advertisement dang tin quang cao rao vat
Click to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Văn hóa

5 bài học quan trọng của cuộc đời

Published

on

Bài số 1: Bài học về sự quan tâm

Trong tháng thứ 2 của khoá học y tá, vị giáo sư của chúng tôi đã cho chúng tôi một câu hỏi hết sức bất ngờ trong bài thi vấn đáp. Tôi đã lướt qua hầu hết các câu hỏi trong bài thi, và ngạc nhiên dừng lại ở câu hỏi cuối cùng: “Hãy cho biết tên người phụ nữ quét dọn trường học của chúng ta?”. Một câu hỏi không có trong chuyên môn, chắc đây chỉ là một câu hỏi đùa thôi. Tôi đã nghĩ vậy!

Thật ra, tôi đã nhìn thấy người phụ nữ đó vài lần. Cô ấy cao, tóc sẫm màu và khoảng chừng 50 tuổi nhưng làm sao mà tôi có thể biết được tên cô ta cơ chứ? Tôi đã kết thúc bài làm của mình với câu cuối cùng bị bỏ trống.

Cuối giờ kiểm tra, một sinh viên đã hỏi vị giáo sư rằng: “Liệu ông có tính điểm cho câu hỏi cuối cùng kia không?”, ông ta trả lời: “Chắc chắn rồi”, rồi ông nói tiếp: “Trong công việc, các em sẽ gặp rất nhiều người, tất cả họ đều quan trọng, họ xứng đáng được nhận sự quan tâm của các em, dù chỉ là một nụ cười hay một câu chào”.
Tôi đã không bao giờ quên bài học đó trên mỗi bước đường đời của mình sau này, và tôi cũng không bao giờ quên tên của người phụ nữ đó, cô Dorothy.

Hình ảnh nội tuyến 2

Bài số 2: Bài học về sự giúp đỡ

Trong một đêm mưa bão bất thường trên đường phố Alabama vắng vẻ, lúc đó đã 11h30 khuya, có một bà lão da đen vẫn cứ mặc cho những ngọn roi mưa quất liên hồi vào mặt, cố hết sức vẫy vẫy cánh tay để xin đi nhờ xe.

Một chiếc xe chạy vút qua, rồi thêm một chiếc xe nữa, không ai để ý đến cánh tay dường như đã tê cứng vì lạnh cóng. Mặc dù vậy, bà lão vẫn hy vọng và vẫy chiếc xe kế tiếp. Một chàng trai da trắng đã cho bà lên xe. (Mặc cho cuộc xung đột sắc tộc 1960). Bà lão trông có vẻ rất vội vã, nhưng cũng không quên cám ơn và ghi lại địa chỉ của chàng trai.

Bảy ngày trôi qua, cánh cửa nhà chàng trai tốt bụng vang lên tiếng gõ cửa. Chàng trai ngạc nhiên hết sức khi thấy một cái tivi khổng lồ ngay trước cửa nhà mình. Một lá thư được đính kèm, trong đó viết: “Cảm ơn cháu vì đã cho bà đi nhờ xe vào cái đêm mưa hôm ấy. Cơn mưa không những đã làm ướt sũng quần áo mà nó còn làm lạnh buốt trái tim và tinh thần của bà nữa. Rồi thì lúc đó cháu đã xuất hiện như một thiên thần. Nhờ có cháu, bà đã được gặp người chồng tội nghiệp của mình trước khi ông ấy trút hơi thở cuối cùng. Một lần nữa bà muốn cảm ơn cháu đã không nề hà khi giúp đỡ bà.”
Cuối thư là dòng chữ: “Chân thành – Bà Nat King Cole”.

Hình ảnh nội tuyến 3

Bài số 3: Bài học về lòng biết ơn

Vào cái thời khi mà món kem nước hoa quả còn rất rẻ tiền, có một câu chuyện về cậu bé 10 tuổi thế này: Ngày nọ, Jim – tên của cậu bé – sau một hồi đi qua đi lại, ngó nghiêng vào cửa hàng giải khát đông nhất nhì thành phố, nơi có món kem nước hoa quả mà cậu rất thích, mạnh dạng tiến lại gần cái cửa, đẩy nhẹ và bước vào. Chọn một bàn trống, cậu nhẹ nhàng ngồi xuống ghế và đợi người phục vụ đến.

Chỉ vài phút sau, một người nữ phục vụ tiến lại gần Jim và đặt trước mặt cậu một ly nước lọc. Ngước nhìn cô phục vụ, cậu bé hỏi: “Cho cháu hỏi bao nhiêu tiền một đĩa kem nước hoa quả ạ?”. “50 xu“, cô phục vụ trả lời. Nghe vậy, Jim liền móc trong túi quần ra một số đồng xu lẻ, nhẩm tính một hồi, cậu hỏi tiếp: “Thế bao nhiêu tiền một đĩa kem bình thường ạ?”. “35 xu”, người phục vụ trả lời cậu bé cộc lốc vì lúc đó khách vào cửa hàng rất đông và đang đợi cô. Cuối cùng, người nữ phục vụ cũng mang đến cho Jim món kem mà cậu yêu cầu, và sang phục vụ những bàn khác. Cậu bé ăn xong kem, để lại tiền trên bàn và ra về.

Khi người phục vụ quay trở lại để dọn bàn, cô ấy đã bật khóc khi nhìn thấy 2 đồng kẽm (1 đồng bằng 5 xu) và 5 đồng xu lẻ được đặt ngay ngắn trên bàn, bên cạnh 35 xu trả cho đĩa kem mà Jim đã gọi – Jim đã không thể có món kem nước hoa quả mà cậu ấy thích bởi vì cậu ấy chỉ có đủ tiền để trả cho một đĩa kem bình thường và một ít tiền boa cho cô.

Hình ảnh nội tuyến 1

Bài số 4: Bài học về sự tự giác và trách nhiệm

Xưa thật là xưa, có một ông Vua nọ, một hôm ông ta sai quân lính đặt một tảng đá lớn nằm chắn ngang đường đi. Xong, ông nấp vào một bụi cây gần đấy và theo dõi.

Lần lượt ông ta thấy, những thương nhân giàu có đi qua, rồi đến những cận thần của ông đi qua, nhưng không ai có ý định xê dịch tảng đá sang bên nhường chỗ cho lối đi cả, họ chỉ lẩm nhẩm đổ lỗi cho nhà Vua vì đã không cho người giữ sạch sẽ con đường.

Một lúc sau, nhà Vua nhìn thấy một người nông dân đi tới với một xe rau cồng kềnh nặng trĩu. Nhìn thấy tảng đá, người nông dân liền ngừng xe và nhảy xuống đất, cố hết sức mình ông ta đã đẩy được tảng đá sang bên kia vệ đường. Vừa làm ông ta vừa lẩm bẩm: “Thật không may nếu có ai đó không thấy mày và vấp phải, chắc là sẽ đau lắm đây”. Xong đâu đấy, người nông dân quay trở lại xe để tiếp tục đi tiếp, thì bỗng nhìn thấy một bao tiền to đùng đặt ngay chỗ mà ông đã di chuyển tảng đá. Đó là một một món quà của Đức Vua cho người nào dịch chuyển được tảng đá.

Câu chuyện của người nông dân này đã giúp chúng ta nhận ra một điều quý giá mà rất nhiều người trong chúng ta không bao giờ nhận thấy: Vật cản đôi khi cũng có thể là một cơ hội tốt.

Hình ảnh nội tuyến 4

Bài số 5: Bài học về sự hy sinh

Đã lâu lắm rồi, nhiều năm đã trôi qua, khi tôi còn là tình nguyện viên tại một bệnh viện, tôi có biết một cô gái nhỏ tên Liz – cô ấy đang mắc phải một căn bệnh rất hiểm nghèo.

Cơ hội sống sót duy nhất của cô là được thay máu từ người anh trai 5 tuổi của mình, người đã vượt qua được cơn bạo bệnh tương tự một cách lạ thường nhờ những kháng thể đặc biệt trong cơ thể. Bác sĩ đã trao đổi và giải thích điều này với cậu bé trước khi yêu cầu cậu đồng ý cho cô em gái những giọt máu của mình. Lúc ấy, tôi đã nhìn thấy sự lưỡng lự thoáng qua trên khuôn mặt bé nhỏ kia. Cuối cùng, với một hơi thở thật sâu và dứt khoát cậu bé đã trả lời rằng: “Cháu đồng ý làm điều đó để cứu em cháu”.

Nằm trên chiếc giường kế bên em gái để thuận tiện hơn cho việc truyền máu, cậu bé liếc nhìn em gái và đôi mắt ngời lên niềm vui khi thấy đôi má cô bé hồng lên theo từng giọt máu được chuyền sang từ người cậu. Nhưng rồi, khuôn mặt cậu bỗng trở nên tái xanh đầy lo lắng, cậu bé ngước nhìn vị bác sĩ và hỏi với một giọng run run: “Cháu sẽ chết bây giờ phải không bác sĩ?” Thì ra, cậu bé non nớt của chúng ta đã nghĩ rằng: cậu ta sẽ cho cô em gái tất cả máu trong người mình để cứu cô ấy và rồi cậu sẽ chết thay cô.

Hình ảnh nội tuyến 5

Nguồn: Báo Thanh Niên
 

 

By (songhanhphuc.net)

Continue Reading

Văn hóa

Ai là số 1?

Published

on

Tôi không muốn phê phán thế giới hiện đại mà chúng ta đang sống. Tuy nhiên, tôi thấy phần lớn những căng thẳng mà chúng ta phải trải qua là do cách chúng ta được giáo dục ở trường học, nơi mà sự cạnh tranh luôn được đặt lên hàng đầu. Bạn luôn phải cạnh tranh với ai đó để tồn tại và bạn phải là người giỏi nhất. Điều này tạo ra vô số vấn đề rắc rối. Mọingườimảimêtìmkiếmnhữngđiềuphùphiếmkhôngtưởng, để rồi ngẫm lại chỉ chuốc lấy căng thẳng và phiền não.

Lấy việc kinh doanh làm ví dụ. Bạn có thể kiếm được hàng triệu đô, hay thậm chí một tỷ, nhưng vẫn sẽ luôn có những người giàu có hơn bạn. Đứng trước những con người này, bạn chẳng là gì cả. Bạn nhìn vào những thành quả mình đạt được rồi đem so sánh với những người thành công hơn, bạn khó chịu vì cảm thấy vẫn chưa đủ. Thế là bạn lại lao vào làm việc cật lực hơn, chẳng cần biết liệu có quá sức hay không. Bạn cố chạy theo cầu vồng vì nó quá quyến rũ nhưng dĩ nhiên bạn sẽ chẳng bao giờ với tay bắt được ảo ảnh này!

“Cuộc đời có nghĩa gì
Nếu gấp gáp lo toan,
Chẳng còn lấy thời gian
Để dừng chân thưởng ngoạn » – William Henry Davies
 
Có thể bạn sẽ e ngại nếu phải “sống chậm” lại, bạn sẽ không có điều kiện thỏa mãn nhu cầu vật chất cá nhân và trách nhiệm chu cấp cho gia đình. Lo lắng của bạn cũng dễ thông cảm. Tuy nhiên, hãy nghĩ xem cuộc sống của bạn sẽ ra sao nếu luôn kéo theo quá nhiều lo lắng và stress. Bạn sẽ giữ được phẩm chất từ ái, khoan dung, độ lượng, hay trở nên nóng nảy, cáu bẳn, đãng trí, mệt mỏi hơn cả về thân và tâm? Phải chăng bạn đang để những bận rộn, toan tính, tham vọng che lấp tâm tỉnh thức, bỏ quên nhu cầu được chăm sóc, yêu thương của chính mình và những người thân xung quanh?
Đúng là ai cũng cần kiếm sống nhưng điều đó không có nghĩa chúng ta phải trở thành nô lệ cho sự mưu sinh để tồn tại và sống một cuộc đời tẻ nhạt. Đơn giản hóa cuộc sống và bớt một chút kỳ vọng sẽ mang lại cho bạn cảm giác tự do, thời gian sẽ dường như trôi chậm lại và êm ái hơn. Chẳng cần bon chen, quá căng thẳng không cần thiết, hãy cân bằng lại cuộc sống, nhẹ nhàng bước đi trên con đường Trung đạo với niềm hỷ lạc sâu sắc.

(Đức Pháp Vương Gyalwang Drukpa)

By (songhanhphuc.net)

Continue Reading

Văn hóa

VÌ SAO BẠN KHÔNG CẢM THẤY HẠNH PHÚC NGAY CẢ KHI CÓ ĐẦY ĐỦ MỌI THỨ?

Published

on

Hạnh phúc đến từ đâu ?

Hạnh phúc chính là mục tiêu của cuộc sống. Và điều này đang còn thiếu. Để đạt được hạnh phúc thì  tri ân là điểm mấu chốt. Chúng ta thường nghĩ rằng tri ân phải xuất phát từ hạnh phúc, từ cảm giác hạnh phúc nhưng thực ra không phải như vậy. Cảm nhận hạnh phúc xuất phát từ niềm  tri ân. Nhưng đa số mọi người thường hiểu  ngược lại: tức là hạnh phúc đem lại sự hài lòng. Theo tôi trước tiên bạn phải có được sự hài lòng và kết quả sẽ là hạnh phúc.

 

Vậy thì hài lòng đến từ đâu? 

Đến từ niềm tri ân, không nhất thiết phải đến từ hạnh phúc. Nhưng tất nhiên bạn cũng có thể nghĩ tới hạnh phúc như là một nguồn gốc của hài lòng,  không có điều gì sai ở đây nhưng nói chính xác hơn thì phải theo cách ngược lại. Nghĩa là hài lòng đem lại hạnh phúc và tri ân dẫn đến hài lòng.

 

Vì sao chúng ta lại không thể tri ân? 
 Thật ra không khó để tri ân. Nhưng điều đáng tiếc là chúng ta không  có khái niệm về niềm tri ân.  Thực tế là thực hành tri ân không có gì là phức tạp. Chẳng hạn như, khi mở mắt ra, chúng ta có thể nhìn thấy mọi người và thế giới xung quanh ở trước mắt. Chúng ta phải tri ân điều đó. Và chúng ta phải tri ân thực tế là mình có thể đi lại, có thể lái xe, có thể ăn, ngủ, đứng. Tất cả những điều nho nhỏ đó hầu như không là gì đối với chúng ta thực sự lại là những điều có ý nghĩa to lớn. Nhưng với chúng ta, việc có thể đi lại  thoải mái trên đôi chân của mình không là gì cả. Vâng, hàng triệu người đang đi lại ngoài kia  mà, có gì đặc biệt đâu? Nhưng đó không phải là ‘một điều đương nhiên’ với tất cả mọi người. Đó thực sự là một món quà to lớn bởi hàng triệu người đang nằm trên giường bệnh hoặc bị tàn tật đều không thể làm được điều rất đơn giản đó. Thực tế là việc chúng ta có thể đi lại, có thể nhìn thấy nhau đã là một điều kỳ diệu. Mọi khía cạnh của cuộc đời đều là diệu kỳ và vĩ đại. Nếu biết chấp nhận sự thật này thì cuộc sống của bạn sẽ tràn đầy sự hài lòng và điều này sẽ khiến bạn hạnh phúc.

 

 

Toàn bộ những gì diễn ra trong cuộc đời đều là bậc thầy vĩ đại.
 

Theo cách đó, thì cuộc sống của chúng ta luôn tràn đầy ý nghĩa. Bất kể bạn đang làm điều gì, nghĩ gì, thấy gì, sống ở đâu, nói chuyện với ai, sống với ai cũng không quan trọng. Như Đức Milarepa đã khai thị “cho dù giấc mơ ban ngày là gì, cho dù giấc mơ ban đêm là gì thì cả hai giấc mơ đối với tôi đều là bậc Thầy vĩ đại”. Bậc thầy theo nghĩa đã cho chúng ta rất nhiều bài pháp vĩ đại về mọi thứ nhưng đặc biệt là cảm giác biết ơn. Ví dụ nếu bạn nhìn thấy một người bị ốm chính điều này làm bạn tri ân hơn về cuộc sống. Tại sao? Bởi vì bạn nhìn người đó và nghĩ “Anh ấy ốm nặng, thật tội nghiệp. Nhưng tôi không ốm, tôi thật là may mắn”. Người ốm đó chính là bậc thầy lớn đối với bạn mặc dù anh hay chị ấy không giảng dạy giáo pháp cho bạn nhưng chỉ sự hiện diện đó đã là một bài pháp, cho bạn hiểu được mình là người may mắn. Bạn phải cảm thấy vô cùng may mắn thực tế là bạn không ốm đau, bạn không bị bại liệt hay điều gì tương tự. Đó chính là tri ân. Khi bạn thấy một người rất già, gần như không đi lại được bạn lại có thể tri ân bản thân mình chưa già đến thế và bạn cũng có thể đếm “Tôi còn 20 năm nữa mới già bằng người kia. Tôi chẳng phải may mắn hay sao?” Vậy đó, bất cứ khi nào bạn gặp một người có vấn đề, bạn sẽ tri ân. Nếu bạn gặp một người đang vui vẻ, bạn cũng cần tri ân. Chỉ đơn giản bởi vì bạn cần tri ân khi mình đang có cuộc sống tốt đẹp. Về mặt logic là thế.

 

Nguyên nhân thực sự khiến bạn phiền não ?
Hãy thử tưởng tượng rằng bạn phải nằm trên giường, không thể di chuyển, không có sức lực để di chuyển do ốm đau. Chỉ đơn giản tưởng tượng như vậy. Việc bạn có thể đi lại, không quan trọng là nhanh chậm, chỉ riêng việc bạn có thể tự di chuyển trên đôi chân của mình đã là một điều vĩ đại. Điều quan trọng là phải nhận ra. Nếu bạn đã bắt đầu nhận ra thông qua việc trưởng dưỡng lòng tri ân thì chắc chắn bạn sẽ có thể ngay lập tức có được sự hài lòng. Khi đó sự hài lòng sẽ không cần điều kiện gì cả. Bạn không cần làm cho bản thân thích thú theo cách như đi chơi công viên, có những hoạt động giải trí như mua sắm, tiệc tùng vv… Những điều này không còn quan trọng nữa bởi vì bạn đã xây dựng được sự hài lòng thông qua một cách đúng đắn đó là niềm tri ân. Vì vậy điều quan trọng đầu tiên trong cuộc sống hàng ngày bạn cần phải nhận ra là biết ơn, tri ân việc bạn được làm người. Điều này rất quan trọng. Khi không có cảm giác tri ân, bất kỳ thứ gì bạn có như một người vợ, bạn gái, bạn trai, cha mẹ, con cái, tài sản, tất cả đều có thể khiến bạn không hài lòng vì lý do không tốt lắm, không đẹp lắm, không duyên dáng lắm. Và đó chính là nguyên nhân của phiền não.

 

 

Cách tốt nhất để thực hành tri ân
Vậy làm cách nào để tri ân tất cả những điều đó. Bạn không phải tri ân lần lượt từng thứ. Trước tiên, người ta phải tri ân cuộc sống của chính mình. Như tôi đã nói, một khi bạn có thể tri ân cuộc sống của chính mình bạn sẽ tự nhiên tri ân mọi người, hay những của cải và bất cứ thứ gì bạn có quanh mình. Tất cả đều sẽ làm bạn rất hài lòng. Ngay cả một người thù địch với bạn cũng không thành vấn đề. Bởi vì bạn quá bận, bạn đang đầy lòng tri ân. Bạn không có thời gian để làm những việc vô nghĩa và hay phàn nàn về cuộc sống. Cuộc đời của bạn hoàn toàn tràn ngập niềm tri ân và không có thời gian hay chỗ dành cho những điều vô nghĩa.


(Tr

ích pháp thoại của Đức Pháp Vương  Gyalwang Drukpa về tại Pháp)

By (songhanhphuc.net)

Continue Reading
Advertisement
Advertisement

Phong thủy

Ôtô

Tin rao mới nhất

"Đăng nhanh-Bán nhanh"

2 Teen

Xu hướng